Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

Xây Trung tâm thông tin văn hóa Hồ Gươm: Cần ý kiến của Thủ tướng Chính phủ

Từ Khôi

Thủ tục pháp lý xây dựng công trình Dự án Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm tưởng như đã hoàn thiện khi Bộ trưởng Bộ VHTTDL đã có ý kiến thẩm định đồng ý bằng văn bản. Thế nhưng, với một số căn cứ sẽ trình bày dưới đây, chúng tôi cho rằng: Dự án chỉ có thể tiếp tục được khởi động nếu có ý kiến đồng ý của Thủ tướng Chính phủ.


Dự án Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm (bên trái) sẽ được xây giống như công trình "Hàm cá mập” (bên phải) này vì cùng "phát huy giá trị của di tích?

Để trở thành di tích quốc gia đặc biệt, di tích Đền Ngọc Sơn và Khu vực Hồ Hoàn Kiếm cần phải có quyết định xếp hạng và cấp bằng di tích của Thủ tướng Chính phủ (theo Khoản 1 Điều 30 Luật Di sản văn hoá sửa đổi). Về thủ tục xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt, theo quy định  thì "Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chỉ đạo lập hồ sơ khoa học trình Thủ tướng Chính phủ quyết định xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt…”. Thế nhưng, cũng  tại  Khoản 2 Điều 31 Luật Di sản văn hoá sửa đổi, bổ sung về thủ tục xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt còn ghi rõ: "…Hồ sơ trình Thủ tướng Chính phủ phải có ý kiến thẩm định bằng văn bản của Hội đồng Di sản văn hóa quốc gia”.

Tại sao trong hồ sơ của Bộ VHTTDL trình Thủ tướng xếp hạng di tích quốc gia đặc biệt cần phải có ý kiến thẩm định bằng văn bản của Hội đồng Di sản văn hoá quốc gia?.

Tại sao Thủ tướng Chính phủ phải lập ra một Hội đồng Di sản văn hoá quốc gia?

Phải chăng đó cũng là một hình thức "giám sát - phản biện” trong lĩnh vực di sản văn hoá?

Được giao quản lý văn hoá nên cũng có lúc Bộ VHTTDL "tranh thủ” lợi thế về thẩm quyền này có lợi cho mình, đi ngược lại với việc bảo tồn, gìn giữ di sản và trái Luật Di sản văn hoá. Chính ngay tại khu vực Hồ Hoàn Kiếm thiêng liêng này, Bộ Văn hoá - Thông tin và Tổng cục Du lịch năm 1996 (lúc đó chưa sát nhập thành Bộ VHTTDL) đã bắt tay liên doanh triển khai Dự án xây dựng khách sạn cao 12 tầng trên nền nhà Khai Trí Tiến Đức cũ số 16 phố Lê Thái Tổ. Dự án có diện tích sàn 762,7 m2, áp sát tượng Vua Lê Thái Tổ. Nhiều ý kiến phản đối lên tận Thủ tướng Chính phủ nên Dự án đã bị đình chỉ. 

Rồi cũng Dự án trong khu vực Hồ Gươm ngày càng bộc lộ rõ sự ảnh hưởng xấu tới di tích quốc gia đặc biệt là toà nhà DAEWOO với tên gọi nhiều người biết đến là Hàm cá mập. Giá trị cảnh quan văn hoá  bị suy giảm nhưng giá trị kinh tế thì cho đến nay không thấy công bố và cũng chưa biết ai là người được lợi? Chắc là khi triển khai, dù vấp phải sự phản đối dữ dội của công luận báo chí và dư luận xã hội, nhưng vì Dự án đã thực hiện "đầy đủ quy trình”, có cả ý kiến của Bộ Văn hoá - Thông tin "ca ngợi dự án sẽ phát huy giá trị di tích” giống như dự án Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm bây giờ nên vẫn cứ được xây. Việc có vi phạm hay không cuối cùng cũng đã được Thủ tướng phán quyết qua Thông báo số 64/TB ngày 19-8-1996: "Yêu cầu UBND TP. Hà Nội xử lý nghiêm khắc đối với chủ đầu tư công trình này, thiết lập lại kỷ cương quản lý xây dựng thành phố, buộc chủ đầu tư phải sửa kiến trúc công trình (về hình khối và chiều cao cho phù hợp với cảnh quan chung). Xử lý hành chính hoặc truy tố trước pháp luật nếu thấy cần thiết để đề cao kỷ cương trật tự”. 

Hai vi phạm trên, một có liên quan trực tiếp và một có liên quan gián tiếp tới Bộ VHTTDL. Ta biết vào thời điểm đó Đền Ngọc Sơn và Khu vực Hồ Hoàn Kiếm mới chỉ là di tích quốc gia (xếp hạng năm 1980). Và vị trí xây dựng của hai dự án cách xa mép nước Hồ Gươm hơn Dự án xây dựng Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm hiện tại.

Qua công văn do Thứ trưởng Bộ VHTTDL Đặng Thị Bích Liên ký thẩm định về Dự án xây dựng Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm (xin xem bài "Quá lạ lùng” trên báo Đại Đoàn kết số 346 ngày 12-12), người đọc thấy Bộ VHTTDL rất ca ngợi Dự án này. Hơn thế nữa còn cho rằng Dự án "góp phần hoàn thiện không gian kiến trúc cảnh quan xung quanh Hồ Hoàn Kiếm”. Người đọc đặt câu hỏi: thời gian tới chắc sẽ tiếp tục có thêm những công trình nữa để hoàn thiện cảnh quan xung quanh Hồ Hoàn Kiếm chăng? Và tuyệt nhiên, bản công văn thẩm định của Bộ VHTTDL không hề thể  hiện  sự  "thận  trọng”, "lăn tăn” hay "dặn dò” gì về việc triển khai thi công công trình.

Có hay không sự "cả nể”, "dễ dãi” trong văn bản thẩm định của Bộ VHTTDL? Và nếu quy định của pháp luật nghiêm khắc với những người có thẩm quyền ngay cả khi họ đã không còn đương chức thì liệu Bộ trưởng Bộ VHTTDL có ký văn bản 4428/BVHTTDL-DSVH ngày 5-12-2014 này không?

Về công tác quản lý di sản văn hoá, cũng trong thời điểm này, dư luận lấy làm lạ về việc Bộ VHTTDL không hề có ý kiến phản đối xung quanh sai phạm của Công ty cổ phần Minh Anh đã tự ý xẻ núi, phá đá, bạt rừng ven biển làm một con đường dài khoảng 1 km, rộng 3,5-8 m chạy thẳng ra mặt nước Vịnh Hạ Long – Di sản thiên nhiên thế giới, trong khi Khoản 2 Điều 55 Luật Di sản văn hóa sửa đổi, bổ sung quy định: "Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch chịu trách nhiệm trước Chính phủ thực hiện quản lý nhà nước về di sản văn hoá”.

Có trong tay văn bản chấp thuận của Bộ VHTTDL, liệu UBND TP. Hà Nội có còn cần thiết phải thận trọng, công khai quy hoạch, tham khảo ý kiến giới chuyên môn, dư luận xã hội như ý kiến của vị Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Thế Thảo phát biểu tại cuộc tiếp xúc cử tri quận Hoàn Kiếm ngày 11-11-2014 nữa hay không, hay cứ việc cho triển khai Dự án?

Kể từ khi Việt Nam mở cửa, phát triển kinh tế (1995), đến nay, nhiều công trình thi nhau mọc lên quanh khu vực Hồ Gươm. Vẻ đẹp của di sản văn hoá, vẻ đẹp của cảnh quan thiêng liêng từng ngày bị uy hiếp và khai thác. Là quốc gia "rừng vàng biển bạc” có ai nghĩ đến việc chúng ta phải nhập khẩu than? Nhưng đó không phải là chuyện nực cười nữa, nó đã hiển lộ trước mắt. Nếu như khai thác cạn kiệt tài nguyên khoáng sản là một điều đáng sợ thì khai thác cạn kiệt di sản văn hoá còn khủng khiếp hơn. Chúng ta có thể "nhập khẩu” và dùng thay di sản văn hoá nước nhà bằng văn hoá nước ngoài không? 

Dựa vào việc mình có thẩm quyền quản lý, người lãnh đạo trước kia của UBND TP. Hà Nội đã quyết tâm xây bằng được trụ sở UBND TP. Hà Nội của mình trong khu vực Hồ Gươm. Những hạn chế, "ảnh hưởng xấu” của công trình đến nay là điều không phải bàn cãi nữa. Ngày 3-8-1996, tại Quyết định 448/BXD/ KTQH do Bộ trưởng Bộ Xây dựng phê duyệt quy hoạch chi tiết Hồ Gươm và vùng phụ cận, có yêu cầu cần sớm sửa chữa kiến trúc tòa nhà Trụ sở UBND TP. Hà Nội. Hơn hai tháng sau, ngày 24-10-1996, UBND TP Hà Nội ra quyết định mời 5 đơn vị có uy tín chuyên môn tham gia lập phương án cải tạo kiến trúc công trình nói trên, gồm: Bộ Xây dựng, Trường Đại học Kiến trúc, Trường Đại học Xây dựng, Hội Kiến trúc sư Việt Nam và Công ty Kiến trúc ADC Hà Nội. Đã 18 năm trôi qua, dự định cải tạo kiến trúc trụ sở HĐND và UBND TP Hà Nội vẫn không nhúc nhích? Phải chăng đã "hết thuốc chữa” với công trình này?
Mới hay, xây dựng kiến tạo di sản văn hoá không dễ, nhưng khai thác cạn kiệt di tích văn hoá không khó. 

Vậy nên rất cần có ý kiến của Thủ tướng Chính phủ về Dự án xây dựng Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm.

Trong khuôn khổ bài báo này, chúng tôi mới chỉ nêu một vài căn cứ để cho rằng: Rất cần có ý kiến của Thủ tướng Chính phủ về Dự án xây dựng Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm.

Thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 2014

Một thông tin khác về vụ "nhà sư Thích Chúc Minh bị ném đá"

Người tung clip sám hối, luật sư yêu cầu ngưng đăng tải thông tin về ĐĐ. Thích Chúc Minh




LỜI BAN BIÊN TẬP: Ban Biên tập Đạo Phật Ngày Nay có nhận được Công văn 98/2014/CV-AIC của Luật sư Lê Thanh Sơn gửi đến lúc 12 giờ khuya ngày 13-12-2014 về việc yêu cầu các phương tiện truyền thông dừng đăng tải các thông tin liên quan đến Đại đức Thích Chúc Minh.
Kèm theo Công văn của Luật sư Lê Thanh Sơn còn có email của Thien Nhan (thiennhankhongkhong@gmail.com) sám hối và xin lỗi GHPGVN, Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Khánh Hoà, Đại đức Thích Chúc Minh và Phật tử cả nước về "sai lầm" mà Thien Nhan đã làm, "gây ảnh hưởng không tốt liên quan trực tiếp đến Thầy Thích Chúc Minh, đến Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Khánh Hoà, GHPGVN và các Phật tử trên cả nước."
Cần nói thêm, Thien Nhan (thiennhankhongkhong@gmail.com) là người đầu tiên đã cung cấp đoạn video clip cáo buộc Thầy Chúc Minh cho trang Khánh Hoà Online và từ trang này, hơn 60 trang mạng trong nước và nước ngoài đăng tải lại.
Trong lời "Sám hối" của Thien Nhan có đoạn như sau: "Qua thư này, tôi cũng đề nghị các tập thể, cá nhân đã nhận được thông tin từ tôi gửi trước đây hãy gỡ bỏ mọi tin tức, hình ảnh liên quan đến Đại đức Thích Chúc Minh, đừng lợi dụng những thông tin cá nhân tôi đã đưa ra để làm ảnh hưởng tới tín tâm của Tăng, Ni, Phật tử trong cả nước cũng những người yêu mến đạo Phật. Tôi mong vụ việc này sẽ chấm dứt ngay tại đây, mong quý vị đừng đi theo vết xe đổ của tôi để đẩy sự việc đi xa hơn nữa."
Trong những ngày tới, Đạo Phật Ngày Nay sẽ tiếp tục theo dõi và thông tin về vấn đề gây thương tổn đến uy tín của Phật giáo Việt Nam trong mấy ngày qua.



Kính gửi:
HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM;
BAN TRỊ SỰ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM - TỈNH KHÁNH HÒA;
ỦY BAN NHÂN DÂN TỈNH KHÁNH HÒA;
CÁC CƠ QUAN THÔNG TẤN BÁO CHÍ.
Văn Phòng Luật Sư AIC xin gửi tới các Quý Cơ quan lời chào trân trọng!
Văn Phòng Luật Sư AIC và Luật sư Lê Thanh Sơn hiện đang là đơn vị tư vấn và đại diện theo ủy quyền của Hòa Thượng Thích Viên Mãn - Trụ trì Chùa Từ Tôn tại Hòn Đỏ, Phường Vĩnh Thọ - TP Nha Trang - Tỉnh Khánh Hòa để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho Hòa Thượng Thích Viên Mãn và Chùa Từ Tôn, đồng thời thực hiện một số các thủ tục pháp luật để thực hiện Dự Án Xây Dựng Chùa Từ Tôn (Giấy ủy quyền ngày 16/10/2014 và Phiếu Đăng ký Luật sư ngày 13/10/2014 kèm theo Công văn này).
Ngày 05/12/2014, chúng tôi nhận được email của một người có địa chỉ thiennhankhongkhong@gmail.com với nội dung chứa các hình ảnh và đoạn clip phản cảm của một người được cho là hình ảnh của Đại đức Thích Chúc Minh. Đồng thời, những ngày sau đó, trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng đang đăng tải một số hình ảnh và đoạn clip nói trên. Với tư cách là đơn vị đại diện pháp lý cho Chùa Từ Tôn và Hòa Thượng Thích Viên Mãn, chúng tôi đã và đang cùng với các cơ quan có trách nhiệm điều tra xác minh làm rõ vụ việc. Tuy nhiên, do việc Đại Đức Thích Chúc Minh đã đi “Nhập Thất” kể từ ngày 21/11/2014 nên chúng tôi chưa liên hệ được để có đầy đủ thông tin chính xác về vụ việc nêu trên.
Tiếp theo đó, ngày 10/12/2014 chúng tôi tiếp tục nhận được “Thư Xin Lỗi” của tác giảthiennhankhongkhong@gmail.com nói trên với nội dung ân hận, xin lỗi và mong được tha thứ đối với hành động nông nổi của mình về việc đã gửi email ngày 05/12/2014 trong đó có đăng tải những thông tin không đúng sự thật. Đồng thời tác giả cũng mong muốn vụ việc sẽ chấm dứt (Email trên được gửi đính kèm theo Công văn này).
Để tránh trường họp một số kẻ xấu lợi dụng vụ việc này làm ảnh hưởng tới hình ảnh, thanh danh và uy tín của Chùa Từ Tôn, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Tỉnh Khánh Hòa, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, Giáo Hội Phật Giáo Thế Giới, Đạo Phật Việt Nam, Đạo Phật Thế Giới và toàn thể giới tăng, ni phật tử tại Việt Nam và trên toàn thế giới, bằng văn bản này, Văn Phòng Luật Sư AIC xin được thông báo như sau:
1) Chùa Từ Tôn được Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Tỉnh Khánh Hòa giao cho Hòa thượng Thích Viên Mãn trụ trì. Đại Đức Thích Chúc Minh chỉ là một vị tu sĩ tu tập tại Chùa Từ Tôn. Do vậy, Đại Đức Thích Chúc Minh với tư cách là một công dân Việt Nam và là một vị tu sỹ phải tự chịu trách nhiệm trước mọi hành vi vi phạm (nếu có) của mình trước pháp luật và trước Giáo Hội mà không có liên quan gì tới Chùa Từ Tôn cũng như Hòa thượng Thích Viên Mãn;
2) Hiện nay, Hòa Thượng Thích Viên Mãn cùng với các Phật Tử Chùa Từ Tôn khắp cả nước đang tiến hành hoàn thiện các thủ tục pháp luật để xin cấp Giấy Chứng Nhận Quyền Sử Dụng Đất và Giấy Phép Xây Dựng Chùa. Đến nay, các thủ tục pháp luật nêu trên đã gần như hoàn tất và dự kiến Chùa Từ Tôn sẽ được khởi công xây dựng vào đầu tháng 1 năm 2015. Toàn bộ việc hoàn thiện thủ tục pháp luật và xây dựng Chùa Từ Tôn là do Hòa Thượng Thích Viên Mãn, Luật Sư Lê Thanh Sơn, Văn Phòng Luật Sư AIC và các Phật tử Chùa Từ Tôn trong khắp cả nước tự nguyện đóng góp thực hiện mà không có liên quan gì tới Đại Đức Thích Chúc Minh. Do đó, một số cơ quan truyền thông đưa tin Đại Đức Thích Chúc Minh trụ trì Chùa Từ Tôn và là chủ đầu tư Dự Án Xây Dựng Chùa Từ Tôn là không đủng, cần rút kinh nghiệm.
3) Yêu cầu các cá nhân, tổ chức thực hiện ngay lập tức việc gỡ và/hoặc dừng đăng tải các hình ảnh và đoạn clip phản cảm được cho là hình ảnh của Đại Đức Thích Chúc Minh. Bởi vì hành vi này được cho là có dấu hiệu vi phạm Điều 253 Bộ Luật Hình Sự “Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy” với mức hình phạt cao nhất là mười lăm năm tù;
4) Đề nghị các cá nhân, tổ chức có được các hình ảnh và đoạn clip nói trên phối hợp và cung cấp cho chúng tôi các thông tin xác minh liên quan đến các cá nhân, tổ chức đã đăng tải các hình ảnh và đoạn clip nói trên để chúng tôi đề nghị cơ quan điều tra tiến hành xác minh, điều tra, truy tố hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật đó.
Trên đây là thông báo và đề nghị của Văn Phòng Luật Sư AIC liên quan tới vụ việc nêu trên. Rất mong nhận được sự quan tâm, hợp tác của các Quý Cơ quan để vụ việc được xử lý đúng người, đúng  tội, đúng pháp luật, không làm ảnh hưởng tới danh tiếng và uy tín của Chùa Từ Tôn, Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Khánh Hòa, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và toàn thể giới tăng, ni và Phật tử trong cả nước.
Trân trọng!
Tài liêu gửi kèm:
Email ngày 05/10/2014 của thiennhankhongkhong@gmail.com
Email “Thư xin lỗi” ngày 10/12/2014 của thiennhankhongkhong@gmail.com;
Giấy ủy quyền ngày 16/10/2014 của Hòa Thượng Thích Viên Mãn ủy quyền cho ông Lê Thanh Sơn;
Phiếu Đăng ký Luật sư ngày 13/10/2014.





From: Thien Nhan [thiennhankhongkhong@gmail.com]
Date:  10/12/2014 21:50
To:     <aic2000@hn.vnn.vn>, <thinhhung@dng.vnn.vn>, "TCHC.
Subject:    Thư xin lỗi
Kính qửi
-Giáo Hội Phật Giáo Việt nam.
-Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo tình Khánh Hòa
-Ông: Hồ Huy - Chù Tịch Hội Đồng Quản Trị Tập Đoàn Mai Linh;
-Ông: Lê Thanh Sơn - Văn Phòng Luật Sư AIC;
-Ông: Nguyễn Thành Hưng - Giám Đốc Công Ty TNHH Thịnh Hưng;
- Các Phật từ của Đạo Phật
- Các tín hữu gần xa
Ngày 05 tháng 12 năm 2014, Do trong tư duy và lối suy nghĩ của mình còn nông cạn nên từ địa chỉ email Thien Nhan [thiennhankhongkhong@gmail.com] tôi có gửi một số tin và hình ảnh có tiêu đề mang tên Đại Đức Thích Chúc Minh đến Qúy vị.
Việc làm đó của tôi đã gây ảnh hưởng không tốt liên quan trực tiếp đến Thầy Thích Chúc Minh, đến Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo tỉnh Khánh Hòa, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và các Phật tử trên cả nước.
Sau những hành động nông nổi đó của bản thân tôi vô cùng áy náy, hổ thẹn với chính mình cũng như với  Phật tử trên cả nước. Tôi thật sự nhận thấy sai lầm trong việc làm của mình.
Nay tôi viết thư này xin được gửi lời sám hối của mình đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo tỉnh Khánh Hòa, các Phật tử trên cả nước và cá nhân Đại Đức Thích Chúc Minh.
Qua thư này, tôi cũng đề nghị các tập thể, cá nhân đã nhận được thông tin từ tôi gửi trước đây hãy gỡ bỏ mọi tin tức hình ảnh liên quan đến Đại Đức Thích Chúc Minh, đừng lợi dụng những thông tin cá nhân tôi đã đưa ra để làm ảnh hưởng đến Đạo Phật, đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, đến uy tín, thanh danh của những người tu hành và ảnh hường tới tín tâm của Tăng, Ni, Phật tử trong cả nước cũng như những người yêu mến đạo Phật.
Tôi mong vụ việc này sẽ chấm dứt ngay tại đây, mong quý vị đừng đi theo vết xe đổ của tôi để đẩy sự việc đi xa hơn nữa.
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Thien Nhan


XEM VĂN BẢN TRỰC TIẾP Ở PHẦN DƯỚI ĐÂY:




                                                                                                                    Nguồn Đạo Phật Ngày Nay

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2014

Báo Úc: Peter Hoang – tay chơi bạc khét tiếng gốc Việt đã “rửa” 1 tỉ đô trước khi bị bắn

Chia phòng ở trong một căn hộ nhỏ tại Bankstwon (Úc), lái một chiếc xe cũ, làm nghề chạy bàn và sống bằng tiền trợ cấp – đó là thế giới đạm bạc của tay chơi bạc khét tiếng gốc Việt tên Peter Hoang, hay còn gọi là Peter Tan Hoang.
peter Hoang
Điều đáng nói là tình trạng sống nói trên lại hoàn toàn ngược lại với 1 tỉ USD hắn ta đã chơi tại sòng bạc lớn nhất nước Úc, Crown Melbourne, trong hơn 10 năm qua.
Peter Hoang, 36 tuổi, đã bị bắn vào giữa mặt hồi tháng 9 khi đang đứng đợi (ai đó) tại một con phố vắng vùng ngoại ô Sydney.
Kẻ giết người không để lại tung tích gì cho cảnh sát, nhưng lại cho thấy manh mối đến một đường dây rửa tiền toàn cầu từ châu Á sang Mỹ và vấn nạn rửa tiền ngay tại Úc.
Sống bằng ma túy và cờ bạc
Câu chuyện về Hoang, từ một đứa trẻ mồ côi sống ở Úc với visa tị nạn trở thành một trong nhưng tay chơi bạc khét tiếng gốc Việt và rửa tiền lớn nhất nước Úc, làm dấy lên lo ngại về việc làm sao hắn có thể thoát được hệ thống kiểm soát an ninh trong thời gian dài và với số tiền lớn như vậy – đặc biệt là ở một trong những sòng bạc lớn nhất nước Úc.
Giấy của tòa án từ vụ việc gần đây cho thấy Hoàng đã rửa đến 1 tỉ USD tiền “đen” qua Crown từ năm 2000 đến 2012.
Hắn cũng được phép đánh bạc dưới 4 tên khác nhau và nhận được “một đống” lợi ích như đi du lịch nước ngoài, tiền thưởng lên đến cả 100.000 USD và ‘hoa hồng’ đánh bạc hàng trăm ngàn USD.
Ủy ban Tội phạm Úc (ACC) ước tính có khoảng 15 tỉ USD được rửa trên toàn nước Úc mỗi năm, nhưng những báo cáo khác còn cho thấy con số này còn cao hơn.
Hầu hết số tiền đó là kết quả của buôn lậu ma túy.
Các cơ quan phòng chống tội phạm liên bang của Úc thừa nhận rằng, họ đang phải đối đầu với việc ngày càng có các tổ chức quốc tế tìm cách rửa tiền cho khoản lợi nhuận hàng tỉ USD.
Mặc dù bị điều tra từ chuyên án với tên gọi Operation Gordian của ACC từ năm 2005 -2006, với một loạt báo cáo tình báo cho thấy vai trò của Hoang là một kẻ buôn lậu ma túy và rửa tiền, Hoàng vẫn là một tay chơi lớn tại Crown trước khi bị bắt vì tội rửa tiền cuối năm 2012.
Hoàng cũng có liên quan đến một số đường dây buôn lậu ma túy của người Việt ở Úc tại Sydney và Melbourne.
Sĩ quan Mick Willing thuộc cơ quan cảnh sát New South Wales cho biết, họ không nghi ngại gì về vai trò của Hoàng trong các đường dây ma túy và tội phạm châu Á chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của hắn.
Từ trẻ mồ côi đến tội phạm xuyên quốc gia
Sinh ra ở Việt Nam năm 1977, là một trẻ mồ côi, Hoàng đến Úc năm 1997 theo visa du học và hộ chiếu Indonesia dưới cái tên Petrus Keyn Peten. Sau vài tháng, hắn nộp đơn xin tị nạn dưới cái tên Minh Tan Nguyen.
Đến năm 2001 hắn trở thành công dân Úc và đổi tên hai lần. Tại thời điểm nhận quốc tịch Úc hắn đã bị sòng bạc ở Sydney là The Star cấm cửa.
Một số nhân viên thi hành luật chấp nhận nói chuyện với ABC News và Fairfax với điều kiện danh tính của họ không bị tiết lộ cho biết, hắn trở thành tay rửa tiền chuyên nghiệp, đánh bạc cả triệu đô trên số tiền lợi tức từ heroin và các loại ma túy khác, biến chúng thành tiền thắng bạc hợp lệ.

Thông tin mật thám của các nhân viên thi hành luật của tiểu bang và liên bang cho thấy Hoàng có liên quan đến một nhóm người Úc – Việt có địa phận ở Úc, thuộc một tổ chức tội phạm có trụ sở ở Hồng Kông được biết với tên Ông Ngoại.
Ông Ngoại là một đường dây buôn bán ma túy dọc châu Á sang Bắc và Nam Mỹ. Cảnh sát Úc đã xác định được ít nhất hơn 20 đường dây ma túy tại đây có liên quan đến nó.
Michael Purchas là bộ óc phía sau Chuyên án Gordian, dành nhiều tháng trời để theo dõi những tội phạm Úc gốc Việt như Hoàng bán ma túy và rửa khoản tiền thu lợi từ việc này.
“Hắn được biết đến là một tay chơi ở các sòng bài, Hoàng rõ ràng là sử dụng tiền của người khác tại các sòng bài theo sự chỉ huy của một người khác nữa”, ông Purchase nói.
Chuyên án Gordian đã điều tra được kết quả mang tính đột phá về việc rửa tiền, buộc tội đực một nhóm người Úc gốc Việt về việc rửa 93 triệu USD tiền thu lợi được từ ma túy mỗi năm.
Tại thời điểm đó, Hoàng chỉ là một nhân vật ngoại biên và tìm cách thoát khỏi sự chú ý của cảnh sát.
Hắn vẫn tiếp tục tham gia vào việc vận chuyển heroin và các chất ma túy khác. Số tiền hắn rửa qua các sòng bạc, chủ yếu là Crown Melbourne, cũng tăng lên.
Tháng 5.2012, Hoàng một lần nữa bị cấm cửa tại sòng bại The Star ở Sydney và Jupiter ở Brisbane.
May mắn của hắn kết thúc vào tháng 10.2012, khi hắn bị bắt tại một phòng cấp cao của sòng bài Crown, định đánh bạc với tiền mặt trị giá 1,5 triệu USD thì bị cảnh sát bắt giữ.
12 năm đánh bạc cả tỉ đô
Thông tin từ phiên tòa cho thấy hắn đã mua khoảng 75 triệu USD chip đánh bạc tại Crown từ năm 2000 đến 2012, tương đương với số tiền đánh bạc luân chuyển khoảng 225 triệu USD, có thể lên đến 1 tỉ USD.
Giáo sư về xã hội nhân văn của Đại học Deakin Linda Hancock là tác giả của quyển sách về sòng bài Crown, bà cho biết số vốn luân chuyển của Hoàng là một con số ‘đáng kinh ngạc’. Mặc dù Crown có báo cáo lại một số giao dịch của Hoang cho nhân viên liên bang theo quy định, nhưng sòng bài này cũng cho Hoang rất nhiều những lợi ích mà không phải tay chơi bài nào cũng được.
Hắn được phép dùng 4 tên khác nhau tại sòng bài – Peter Hoang, James và John Ho hay Patrick Lu – cũng như nhận những vé máy bay hạng doanh nhân, chỗ ở, rượu và phần thưởng bằng tiền mặt lên đến 100.000 USD.
Vụ án cũng cho thấy cách chơi bài đáng chú ý của hắn.
Tại một phiên xử vào tháng 6 năm nay, một bằng chứng cho thấy trong tháng 9.2012, hắn đã mua hơn 9 triệu USD vào chip và chơi bài đặt cược mỗi lần khoảng 106.000 USD.
Sòng bài đã trả hoa hồng theo số tiền mà hắn đã đánh bạc và tháng đó hắn nhận 199.000 USD tương đương với mức đánh bạc của hắn.
Sòng bài Crown từ chối trả lời các câu hỏi về mức độ đối xử đặc biệt với Hoang, nhưng nói: “Crown đã và đang dành thời gian để hỗ trợ các cơ quan thi hành luật của bang và tiểu bang về ông Hoang và chúng tôi sẽ tiếp tục làm điều đó”.
Theo TSMH, ABC

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

Hãy để cho Hồ Hoàn Kiếm dễ thở hơn

Trần Bảo Hưng

Hồ Hoàn Kiếm là một khu vực đặc biệt quan trọng không chỉ đối với nhân dân trong nước mà còn là địa chỉ không thể không tới của bạn bè thế giới khi đến thăm Việt Nam. Khách quốc tế gọi Hồ Hoàn Kiếm là lẵng hoa giữa lòng thành phố, còn người Việt Nam khi trở về với thủ đô nhất định phải đến Hồ Hoàn Kiếm dạo bước quanh hồ, thăm Tháp Bút, Đài Nghiên, Cầu Thế Húc, Đền Ngọc Sơn… và chụp dăm ba kiểu ảnh làm kỷ niệm. Đối với người dân Việt Nam Hồ Hoàn Kiếm đâu chỉ đẹp mà còn là một mảnh đất linh thiêng.


Mọi công trình xây dựng quanh Hồ Gươm cần được cân nhắc cẩn trọng
Ảnh: Hoàng Long

Thời Pháp thuộc, có lẽ nhận thấy giá trị lịch sử - văn hoá - cảnh quan của Hồ Hoàn Kiếm mà người Pháp đã có quy định: Tất cả các công trình kiến trúc xung quanh Hồ Hoàn Kiếm và các vùng phụ cận không được cao hơn trụ sở Ngân hàng quốc gia, Nhà hát Lớn, Nhà thờ Lớn. Khu vực sát Bờ Hồ không được cao quá 3 tầng. Thực tế các công trình xây dựng thời kỳ đó đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định này: Nhà bưu điện Bờ Hồ cũ, ga tàu điện cũ (nay là công trình gọi là Hàm cá mập nằm trên vị trí đất này), rồi nhà hàng Hồng Vân  - Long Vân, Thuỷ Tạ, một loạt nhà hàng, công trình kiến trúc trên phố Đinh Tiên Hoàng, Lê Thái Tổ, Hàng Khay… Tất cả đều lấp ló dưới tán cây, tạo nên cảnh quan tuyệt đẹp. Công trình lớn nhất thời Pháp quanh Hồ Hoàn Kiếm là nhà hàng Gô Đa (sau này ta đổi là Bách hoá tổng hợp) cũng được xây dựng theo quy ước này.

Cách đây mấy năm khi Hồ Hoàn Kiếm chưa được công nhận là di tích quốc gia đặc biệt (mà tôi nói đùa "Hồ Hoàn Kiếm chỉ là di tích cấp quận” trong một bài báo đăng trên Đại Đoàn Kết), tất cả các công trình xây dựng xung quanh Hồ Hoàn Kiếm đều bị công luận xét nét kỹ càng, đều phải thay đổi cho phù hợp hoặc đình chỉ xây dựng. Có thể kể tên một số công trình như: Tràng Tiền Plaza (xây dựng trên nền Bách hoá tổng hợp), Khách sạn Hà Nội Vàng (trên đường Lê Thái Tổ)… đều phải xây thấp hơn thiết kế và xây giật cấp. Hàm cá mập phải gọt bớt. Khách sạn 12 tầng (dự kiến xây dựng trên nền nhà Khai trí Tiến Đức) do Bộ VH-TT liên doanh với Tổng cục du lịch (khi đó Tổng cục là cơ quan thuộc Chính phủ) đã không thể tiến hành. Rất tiếc là một số công trình đã "lọt lưới” như: Bưu điện Bờ Hồ (mới), trụ sở UBND TP. Hà Nội, Tập đoàn Bảo Việt, trụ sở báo Nhân dân (quay lưng ra Hồ Hoàn Kiếm hiện cho ngân hàng ANZ thuê… đã tạo nên những "miếng vá” xấu xí quanh Hồ Hoàn Kiếm.

Đầu năm 2009, trong cuộc thi  "Ý tưởng quy hoạch và thiết kế đô thị khu vực hồ Gươm và phụ cận”, có một số ý tưởng được trao giải cao như mở rộng khu vực Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục bằng cách đập bỏ hoàn toàn các công trình từ Hàm cá mập đến hiệu sách Quốc văn, tạo cảnh thông thoáng tới tận phố Cầu Gỗ, thay đổi công năng trụ sở UBND TP.Hà Nội (chuyển trụ sở UBND TP. Hà Nội đi chỗ khác); mở đường thông từ Bờ Hồ qua báo Nhân dân sang phố Hàng Trống… Tất nhiên vì nhiều lý do các ý tưởng tốt đẹp này chưa được thực hiện. Nhưng ta thử tưởng tượng xem, nếu ý tưởng này được thực hiện thì cảnh quan Hồ Hoàn Kiếm sẽ thoáng đãng, đẹp đẽ biết chừng nào. 

Đấy là những chuyện khi Hồ Hoàn Kiếm chưa được xếp loại là di tích quốc gia đặc biệt (mà Hồ Hoàn Kiếm ôm trong lòng nó 2 di tích lịch sử quốc gia là Đền Ngọc Sơn và Tượng đài Vua Lê). Cho nên bây giờ ứng xử với Hồ Gươm càng phải hết sức thận trọng. Theo chúng tôi không nên xây dựng quanh Hồ Hoàn Kiếm bất cứ công trình kiến trúc nào, vì bất cứ lý do gì, tất nhiên là kể cả Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm, mà còn cần dỡ bỏ những công trình vi phạm cảnh quan, làm xấu khu vực hết sức thiêng liêng và nhạy cảm này. Nếu chúng ta đi qua Hồ Hoàn Kiếm vào thứ 7 hoặc chủ nhật thì mới thấy khu vực Hồ Gươm chật chội như thế nào: xe du lịch, tàu điện du lịch, xích lô du lịch… rồi người đi bộ chen vai thích cánh trên một diện tích nhỏ hẹp, mà rồi đây du lịch còn phát triển hơn nữa, thì có lẽ Hồ Hoàn Kiếm sẽ là một địa chỉ ùn tắc quanh năm. 

Hãy để cho Hồ Hoàn Kiếm dễ thở hơn! Hãy để cho người dân Hà Nội và khách du lịch được thảnh thơi dạo quanh bờ hồ, thưởng ngoạn cảnh đẹp và hít thở không khí trong lành. Vì vậy hãy đừng xây dựng thêm bất cứ công trình nào ở đây nữa!.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 12 năm 2014

Trả lại cho con người cái gì của con người

Đoàn Khắc Xuyên
Đã đến lúc cần trả lại chiến tranh cho chiến tranh và trả hết lại cho con người cái gì thuộc về con người trong ca nhạc, và không chỉ trong ca nhạc.
Trả lại cho con người cái gì của con người
Du ca, một sinh hoạt âm nhạc đặc biệt của Sài Gòn trước 1975. Ảnh: TL
Đưa tin về live show Sol vàng của nữ danh ca Lê Uyên hôm 8.11, báo Tuổi Trẻ ngày 10.11 viết: “Sáu năm trước, trong chương trình Duyên dáng Việt Nam 19, nữ ca sĩ Lê Uyên xuất hiện lần đầu sau 30 năm xa quê bằng một bài hát của nhạc sĩ Lê Uyên Phương (Vũng lầy của chúng ta). Sáu năm sau, cũng vẫn bài ấy và thêm được sáu bài hát nữa được cấp phép hát chính thức cho chương trình Sol vàng. Bảy sáng tác của Lê Uyên Phương cho một live show chính thức đầu tiên dù hơi ít, nhưng cũng đủ trở thành chiếc gương phản chiếu chầm chậm một phần đời sống âm nhạc của Lê Uyên - Phương ngay tại quê nhà. Âm nhạc của Lê Uyên - Phương đã làm khán trường nhà hát Hoà Bình tối 8.11 không còn một chỗ trống”.
Điều gì đã làm cho những nhạc phẩm 40 năm trước của Lê Uyên Phương cũng như những Bài không tên của Vũ Thành An vừa được cấp phép cũng trong những ngày này và trước đó nữa là một số bài của Phạm Duy và một số nhạc sĩ khác, trải qua bao chông gai, cuối cùng cũng đã được thừa nhận và chính thức đến với công chúng? Điều gì đã làm nên sức sống, làm nên giá trị lâu bền của những nhạc phẩm ấy, để cuối cùng chúng được chính thức công nhận?Ai cũng biết, trước đó, dù chưa được cấp phép chính thức thì ở những chỗ riêng tư những ca khúc ấy vẫn cất lên trên môi của những người yêu nhạc và yêu những gì chứa trong ca từ của những nhạc phẩm ấy. Đó là vì chứa đậm trong ca từ của những ca khúc ấy chính là tính nhân bản, là tình người, là những gì liên quan đến con người mà cho dù chiến tranh, đạn bom, máu lửa, sự xung đột ý thức hệ - bối cảnh ra đời của những ca khúc ấy - vẫn không xoá nhoà đi được, làm mất đi được nơi người sáng tác và cả nơi người nghe. Cái gì thực sự thuộc về con người thì dù có bị vùi dập, bị quy kết, bị cố tình làm cho lãng quên, cuối cùng cũng sẽ trở về với con người. Vì con người không chỉ có một chiều chiến đấu. Chiến đấu chỉ là một trạng thái nhất thời, có khi là một hoàn cảnh bất thường mà con người bị đặt vào. Con người còn có những nhu cầu bình thường như hơi thở: yêu một giọt nắng, một giọt mưa, yêu thương giận hờn đôi lứa, yêu cảnh thanh bình, ghét chém giết, mong mỏi hoà bình, thương một cảnh đời,một phận người, ngậm ngùi cho một hoàn cảnh lịch sử của đất nước v.v.
Chứa đậm trong ca từ của những ca khúc ấy chính là tính nhân bản, là tình người, là những gì liên quan đến con người mà cho dù chiến tranh, đạn bom, máu lửa, sự xung đột ý thức hệ – bối cảnh ra đời của những ca khúc ấy – vẫn không xoá nhoà đi được, làm mất đi được nơi người sáng tác và cả nơi người nghe.
Ấy vậy mà trong quá khứ chưa xa, vì ý thức hệ, vì hẹp hòi hoặc có khi chỉ vì những thứ trần trụi hơn, tất cả những thứ rất đỗi bình thường và rất người ấy đã bị lên án, bị cấm đoán, bị phủ định, bóp méo, xuyên tạc, cố tình làm cho quên lãng. Người ta vẫn còn nhớ, chưa phải lâu lắc gì, một ca khúc về mùa thu và nỗi nhớ nhung đôi lứa phổ từ một bài thơ của thi sĩ Pháp Guillaume Apollinaire ra đời từ lâu trước tháng 8.1945 đã bị chụp cho cái mũ chính trị như thế nào. Do đó mà dẫu sao sự thừa nhận chính thức hôm nay đối với một số ca khúc Sài Gòn trước 1975 cũng là điều đáng ghi nhận, dù vẫn còn nhiều điều cần xem xét thêm nữa.
Nguyễn Phú Yên, một nhạc sĩ của phong trào sinh viên học sinh miền Nam trước 1975, trong một bài đăng trên trang Facebook cá nhân của anh ngày 14.11.2014 có tựa là Trao đổi với Nguyễn Thuỵ Kha về ca nhạc Sài Gòn trước 1975, viết: “Và đây, hãy nghe Trịnh Công Sơn hát: “Ai có nghe, ai có nghe tiếng nói người Việt Nam. Chỉ mong hoà bình sau cơn tăm tối, chỉ mong một ngày tay ấm trong tay...”.Nguyễn Thuỵ Kha có hiểu được tâm tư người lính và khát vọng hoà bình cháy bỏng trong lòng người thanh niên miền Nam không? Dù sao kết bài anh cũng viết được: “Bây giờ nhìn lại, mới thấy quý những góc nhìn chân thực... những giai điệu thấm vào lòng người, mang ý nghĩa gợi mở cho cách nhìn hôm nay thêm một lần nhận rõ về cuộc chiến tranh đã đi qua”. Anh đã nghe ra được những giai điệu ấy trong ca khúc Sài Gòn! Rất mong nhiều người trong chúng ta, kể cả Nguyễn Thuỵ Kha, vượt qua được cái nhìn hời hợt, phiến diện, định kiến phi học thuật, nhiều thiếu sót và ác cảm trong mấy chục năm qua để nhìn lại cuộc chiến tranh đẫm máu mang tên Việt Nam, để hiểu rõ con người miền Nam, âm nhạc Sài Gòn nói riêng và tài sản văn hoá văn nghệ miền Nam nói chung, vốn đã bị khai tử sau ngày 30.4.1975! Bất cứ dòng ca nhạc nào cũng đều có bài hay, bài dở; vấn đề là biết gạn đục khơi trong, biết giữ lại những điều giá trị nhất. Ca nhạc Sài Gòn trước 1975 còn tồn tại được chính do giá trị nghệ thuật thấm đẫm tinh thần nhân bản bao đời ăn sâu trong tâm hồn Việt vậy”.
Cách đây mấy năm, có mặt ở chợ Cửa Lò, Nghệ An ngày gần Tết, tôi đã nghe vang lên từ chiếc loa gắn trên một chiếc xe đạp bán dạo bài Xuân này con không về, một ca khúc của miền Nam trước 1975. Mọi người đều lắng nghe, tỏ ra ưa thích.“Con biết bây giờ mẹ chờ tin con/ Khi thấy mai đào nở vàng bên nương /Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về /Nay én bay đầy trước ngõ /Mà tin con vẫn xa ngàn xa/ Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui /Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi/ Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng/ Trông bánh chưng ngồi chờ sáng /Đỏ hây hây những đôi má đào/ Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm/ Mái tranh nghèo không người sửa sang/ Khu vườn thiếu hoa đào mừng xuân/ Đàn trẻ thơ ngây chờ mong/ Anh trai sẽ đem về cho tà áo mới/ Ba ngày xuân đi khoe phố phường…”. Có lẽ những ca từ giản dị, mộc mạc mà chân thật, đẫm tính người ấy đã chinh phục được những con người bình thường ở một miền đất mà trong quá khứ từng đối địch với miền đất của tác giả ca khúc.Âm nhạc, một khi chứa đựng nỗi niềm của con người, quả là không có biên giới.
Térence, nhà văn, nhà viết kịch La Mã từng có câu nói được coi là ngọn nguồn của chủ nghĩa nhân bản ở châu Âu từ thế kỷ 16: “Tôi là người, và không có cái gì thuộc về con người lại xa lạ với tôi”. Có lẽ đã đến lúc cần trả lại chiến tranh cho chiến tranh và trả hết lại cho con người cái gì thuộc về con người trong ca nhạc, và không chỉ trong ca nhạc.

Xao lãng và vong thân

Không sai khi nói rằng, càng dấn bước sâu vào xã hội internet, tư duy chúng ta càng dễ dàng bị xao lãng. Nhưng không thể đổ lỗi cho mạng, càng không thể đổ lỗi cho sự phong nhiêu của dòng chảy thông tin trong thời đại số. Cuối cùng, vấn đề lại nằm ở chỗ con người.
Xao lãng và vong thân
Sự hưng phấn của dân tộc tính sẽ làm cho chúng ta quên đi, bỏ qua những tồn đọng trong đời sống xã hội chăng? - Ảnh: Việt Linh/baomoi.com
Sự việc cô gái 18 tuổi quê Nam Định Nguyễn Cao Kỳ Duyên đoạt giải Hoa hậu Việt Nam 2014 đã gây ra những đợt phản ứng mạnh mẽ trên cộng đồng mạng mấy hôm nay. Nhiều ý kiến bày tỏ sự bất đồng với quyết định ứng viên trao vương miện của ban tổ chức cuộc thi này. Chuyện xưa như trái đất. Năm nào thi hoa hậu mà chẳng có thị phi. Thậm chí thị phi còn theo chân những người từng đội vương miện “đại diện cho vẻ đẹp phụ nữ Việt Nam” mãi cho đến sau này. Kể ra thì làm hoa hậu cũng chẳng sung sướng gì nhưng các cô gái đẹp cứ thế xếp hàng đăng ký thi để có chuyện cho dư luận cứ thế năm này qua tháng khác cứ thế bàn tán chuyện đẹp xấu, đúng sai, thông minh hay kém cỏi, gương mẫu hay bê tha. Những cuộc thi người đẹp vẫn diễn ra nơi này nơi kia, nếu không làm được gì thì ít ra cũng mang lại một chút mãn nhãn cho quý ông ưa thích ngắm nghía, cũng có gì đó tạm gọi là màu sắc cho đời sống tinh thần hãy còn nghèo nàn. Gần đây, Việt Nam cũng gởi người đẹp đi thi ở các cuộc thi hoa hậu thế giới. Tuy là chưa có năm nào những người đẹp Việt Nam tiến được vào vòng danh sách rút gọn, nhưng cũng cho thấy một điều, cái gọi là màu cờ sắc áo, tự hào dân tộc, giới thiệu hình ảnh dân tộc cũng được gửi gắm qua hình ảnh những người đẹp lắm lắm.
Từ bao giờ chúng ta đặt nặng những thứ danh dự hay thành tích vui vẻ phù phiếm và bỏ qua hay xem nhẹ những lãnh vực gắn liền với phẩm chất tri thức và sáng tạo, những can hệ trực tiếp đối với vận mệnh và sự phát triển của đất nước?
Cũng thế, bóng đá Việt Nam có lẽ là lĩnh vực đủ sức kích hoạt cái gọi là màu cờ sắc áo; là chỗ gửi gắm niềm tin, nguồn hứng thú sống của đại chúng. Mấy mươi năm cứ loay hoay với những giải “khu vực của khu vực”, nhưng chẳng hiểu sao nền bóng đá lại có lắm chuyện để luận bàn quanh năm đến như vậy; hết cầu thủ bán độ, đánh bạc thì đến nghi án khai man tuổi, hết cổ động viên ẩu đả nhau trên khán đài thì đến chuyện thay đổi huấn luyện viên… Chẳng biết đến khi bóng đá Việt Nam đứng vào hàng chuyên nghiệp thế giới thì chuyện gì sẽ xảy ra. Có thể lúc đó sự lên máu tự hào dân tộc, sự hưng phấn của dân tộc tính sẽ làm cho chúng ta quên đi, bỏ qua những tồn đọng trong đời sống xã hội chăng?
Lẽ dĩ nhiên, một người đẹp hay một đội bóng đến từ Việt Nam được xướng danh trên các cuộc thi thố quốc tế thì cũng là điều hay, nhưng liệu đó có phải là tất cả hình ảnh mà một quốc gia muốn tạo dựng? Trong khi đó, vì sao câu chuyện học sinh Việt Nam thăng hạng hay tụt hạng trong các kỳ thi Olympic quốc tế, những người trẻ nỗ lực học hỏi sáng tạo để đưa những giá trị Việt Nam ra toàn cầu thì dường như không đủ sức lôi kéo sự bận tâm của đại chúng và những nhà điều hành xã hội đến như vậy? Từ bao giờ chúng ta đặt nặng những thứ danh dự hay thành tích vui vẻ phù phiếm và bỏ qua hay xem nhẹ những lãnh vực gắn liền với phẩm chất tri thức và sáng tạo, những can hệ trực tiếp đối với vận mệnh và sự phát triển của đất nước?
Một blogger bị bắt để tiến hành điều tra. Bản tin đó được trích dẫn từ cơ quan công quyền và sử dụng lại trên nhiều mặt báo một cách khô khan, chưa đủ để người đọc có thể hình dung đường dây sự thật phía sau câu chuyện. Nhưng cũng ngay trong đêm đó, bản tin nhanh chóng bị chìm đi bởi những cuộc tranh luận hoa hậu, những niềm tự hào vì đội tuyển Việt Nam vừa đá thắng một đội bóng không phải là mạnh trong một giải bóng đá khu vực. Đám đông ngoài phố hăng say xuống đường “đi bão” mừng chiến thắng, ca vang những bài hát ca ngợi Việt Nam hào hùng. Đám đông khác trên mạng thì đang tranh luận chuyện cô tân hoa hậu đẹp hay xấu, trả lời ứng xử hay, dở. Rất sôi nổi nhưng cũng thật trôi nổi đến vong thân.
Và lúc đó, sự xao lãng diễn ra. Khi đời sống tinh thần của số đông lập tức được hóa giải một cách dễ dãi, chẳng ai bận tâm đến những  vấn nạn xã hội đang xảy ra bên cạnh mình, những tệ đoan đang kìm hãm sự phát triển của đất nước.
Sự xao lãng trong trường hợp này thật là tai hại. Không phải bởi mạng internet. Nhưng bởi bầu khí rữa nát nhân tâm.

Thứ Tư, ngày 10 tháng 12 năm 2014

Bộ Ngoại giao Mỹ : Đường chín đoạn ở Biển Đông phi lý và phi pháp



mediaBiển Đông vẫn căng thẳng do mưu đồ độc chiến Biển Đông của Trung Quốc.Reuters
    Vào lúc tranh cãi Manila-Bắc Kinh về vụ Philippines kiện đường lưỡi bò Trung Quốc ở Biển Đông bùng lên gay gắt trở lại, Washington lần đầu tiên chính thức nhập cuộc. Một văn kiện chính thức của Bộ Ngoại giao Mỹ, công bố ngày 05/12/2014 phân tích cặn kẽ yêu sách chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông trong bản đồ 9 đoạn và nêu bật các tính chất mơ hồ, phi lý và phi pháp của các đòi hỏi.
    Trong bản nghiên cứu số 143 về các Ranh giới trên biển (Limits in the Seas) mang tựa đề : Trung Quốc Yêu sách trên biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông) - China Maritime Claims in the South China Sea, Vụ Đại dương và các vấn đề Khoa học và Môi trường Quốc tế của Bộ Ngoại giao Mỹ đã tập trung phân tích « các đòi hỏi chủ quyền trên biển của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, đặc biệt là yêu sách của "đường gián đoạn" bao quanh các hòn đảo và vùng nước tại Biển Đông ».
    Ngay trong phần mở đầu, tài liệu dài 24 trang, kèm theo rất nhiều bản đồ dẫn chứng, đã nhc lại sự kiện Bắc Kinh gởi công hàm cùng tấm bản đồ 9 đường gián đoạn đến Liên Hiệp Quốc vào tháng 05/2009 để khẳng định chủ quyền Trung Quốc tại Biển Đông, một sự khẳng định đã bị các nước Việt Nam, Indonesia và Philippines phản đối, cho rằng tấm bản đồ đó không có cơ sở pháp lý dựa theo luật biển Liên Hiệp Quốc.
    Khoảng cách giữa các đoạn trong bản đồ đường lưỡi bò và thực tế đất liền 
    Bản đồ rất mơ hồ
    Điểm đáng chú ý được bản báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ ghi nhận là vào năm 2011, Trung Quốc đã gởi thêm một công hàm khác đến Liên Hiệp Quốc, nhắc lại các yêu sách của họ đã được ghi trong công hàm năm 2009, và bổ sung thêm hàng chữ : « Chủ quyền của Trung Quốc, cùng với các quyền liên quan và quyền tài phán tại Biển Đông được chứng tỏ bằng vô số bằng chứng lịch sử và pháp lý ».
    Vấn đề được Bộ Ngoại giao Mỹ nêu bật là : « Trung Quốc đã không làm rõ bằng luật lệ, tuyên cáo, hoặc văn kiện chính thức nào khác các cơ sở hay bản chất pháp lý của các yêu sách liên quan đến tấm bản đồ với đường gián đoạn ». Trong tình hình đó, nghiên cứu của Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra nhiều diễn giải khác nhau về các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc, để xem diễn giải nào phù hợp với luật pháp quốc tế về biển.
    Bản báo cáo của Mỹ đã xem xét ba cách giải thích khác nhau về đường gián đoạn mà Trung Quốc vẽ ra trên Biển Đông : (1) Ranh giới xác định chủ quyền trên các hòn đảo, (2) Biên giới trên biển của một quốc gia - mà ở đây là Trung Quốc ; (3) Ranh giới xác định chủ quyền lịch sử.
    Các đường gián đoạn lung tung và không nhất quán
    Nhận định đầu tiên của bản báo cáo này là các đường gián đoạn đã được vẽ rất lung tung, không nhất quán. Trang 5 bản báo cáo ghi nhận : « Công việc mô tả các đường đứt đoạn của Trung Quốc về mặt địa lý rất phức tạp do mâu thuẫn giữa bản đồ năm 2009 và những tấm bản đồ khác cũng của Trung Quốc, chẳng hạn như bản đồ năm 1947, thậm chí cả các bản đồ đương đại (xuất bản năm 2013-2014) vì các bản đồ này cho thấy những đường gián đoạn có kích cỡ khác nhau và ở những vị trí khác nhau ».
    Nhận xét khác là các đường gián đoạn – phân thành 9 vạch - lại gần bờ biển các nước bao quanh Biển Đông như Việt Nam, Philippines, Indonesia hay Malaysia, hơn là gần các hòn đảo, chưa nói đến việc rất xa bờ biển Trung Quốc. Một ví dụ : Vạch số 1 chỉ cách bờ biển Việt Nam 50 hải lý, và cách đảo Lý Sơn 36 hải lý ! Kỷ lục là vạch số 4, chỉ cách đảo Borneo của Malaysia 24 hải lý mà thôi.
    Trong phần phân tích, các tác giả bản báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ đã thử tim hiểu xem phải chăng các đường gián đoạn của Trung Quốc được dùng để xác định ranh giới các đảo mà Trung Quốc đòi chủ quyền, hay là biên giới quốc gia của Trung Quốc. Trong hai giả thuyết này, các đường ranh đó hoàn toàn không phù hợp với luật lệ quốc tế hiện hành.
    Không có cơ sở pháp lý nào cho việc đòi chủ quyền lịch sử
    Riêng trong trường hợp thứ ba là dùng đường đứt đoạn để xác định chủ quyền lịch sử, thì bản báo cáo xác định là yêu sách của Trung Quốc không phù hợp với luật quốc tế.
    Theo bản báo cáo, khi đòi hỏi chủ quyền lịch sử, một quốc gia phải công bố rộng rãi yêu sách đó để quốc tế biết đến. Điều này thường được thực hiện qua các thông báo chính thức. Thế nhưng các tấm bản đồ 9 đường gián đoạn khác nhau của Trung Quốc lại không chính xác hoặc không nhất quán, do đó không đáp ứng được điều kiện này.
    Ngoài ra, theo báo cáo, yêu sách chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông cũng không đáp ứng ba yêu cầu căn bản : (1) Thẩm quyền không được hành xử một cách công khai, thực thụ và được mọi người biết đến ; (2) Thẩm quyền không được hành xử một cách liên tục ; (3) Thẩm quyền không có sự chấp thuận của các nước ngoài.
    Lúc nào Trung Quốc cũng nói đến chủ quyền lịch sử không thể chối cãi của họ ở Biển Đông. Ngày 07/12/2014 chẳng hạn, theo tin Tân Hoa Xã, trong bản Tuyên bố lập trường về việc bác bỏ vụ kiện của Philippines, Bắc Kinh đã tái khẳng định rằng :
    « Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các quần đảo ở Biển Đông (quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (tức Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa và quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa) và các vùng biển lân cận. Các hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông có từ hơn 2.000 năm trước đây. Trung Quốc là quốc gia đầu tiên phát hiện, đặt tên, khám phá và khai thác các nguồn tài nguyên ở Biển Đông, và là bước đầu tiên thực hiện quyền chủ quyền trên các đảo này.
    Từ năm 1930 đến năm 1940, Nhật Bản đã chiếm cứ bất hợp pháp một số quần đảo trên Biển Đông trong cuộc chiến tranh xâm lược Trung Quốc. Vào cuối của Chiến tranh Thế giới Thứ hai, Chính phủ Trung Quốc đã lại tiếp tục hành xử chủ quyền đối với các quần đảo ở Biển Đông... »
    Đối với Bộ Ngoại giao Mỹ, lý luận của Trung Quốc về chủ quyền lịch sử của họ trên Biển Đông không đứng vững. Bản báo cáo kết luận : « Trừ phi Trung Quốc làm rõ rằng yêu sách chủ quyền gói trong các đường gián đoạn chỉ nhắm vào các đảo nằm bên trong và các vùng hải phận được tạo ra từ những thực thể địa dư theo quy định của luật biển quốc tế, như được phản ánh trong Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, nếu không thì yêu sách chủ quyền thể hiện qua các đường gián đoạn không phù hợp với pháp luật quốc tế về biển ».

    Cộng đồng quốc tế ủng hộ Việt Nam trên Biển Đông

    Gần như đồng thời với vụ khoa trương, ồn ào giàn khoan Hải Dương 981 hoạt động trái phép trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam giữa năm 2014, Trung Quốc đã khẩn trương tiến hành xây dựng nhiều đảo nhân tạo trên vùng biển thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam mà họ đã dùng vũ lực để chiếm đoạt vào năm 1988. Hành động này của Trung Quốc được các chuyên gia quốc tế đánh giá là sẽ làm thay đổi hiện trạng Biển Đông mạnh mẽ, lâu dài có ảnh hưởng sâu sắc cả về khía cạnh pháp lý lẫn quân sự.


    Trên đảo Trường Sa Lớn (quần đảo Trường Sa)
    Ảnh: Hoàng Long

    Trung Quốc lập luận rằng các quốc gia trong khu vực từng có các hoạt động xây dựng. Do đó họ cũng có quyền làm tương tự. Thực tế một số quốc gia khác tuy có xây dựng trên các đảo nhưng chỉ trên cơ sở các vùng đất hiện có. Trong khi Trung Quốc,  bằng các hoạt động nạo vét biển, sử dụng tàu cuốc để cắt những mảng san hô, đổ cát xây đảo quy mô lớn, xây dựng mới hầu hết từ các đảo chìm dưới mực nước biển khi thủy triều lên. Những hoạt động này của Trung Quốc được cho là xây dựng đảo nhân tạo làm thay đổi hiện trạng, không chỉ tác động xấu tới môi trường biển xung quanh mà còn vi phạm các nguyên tắc mà nước này đã thỏa thuận về ứng xử trên Biển Đông, cũng như vi phạm Công ước quốc tế về Luật Biển. Theo đó, đòi hỏi các quốc gia trong thời gian tranh chấp không có bất kỳ hành động đơn phương nào làm thay đổi hiện trạng môi trường biển vĩnh viễn.

    Tại Hội nghị cấp cao Đông Á lần thứ 9 (EAS-9) diễn ra ở Myanmar tháng 11 vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra tuyên bố: "Hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông là lợi ích và quan tâm chung của các nước trong và ngoài khu vực. Do đó, các bên liên quan cần nghiêm túc tuân thủ luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS); giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng hay đe dọa sử dụng vũ lực; thực hiện đầy đủ và nghiêm túc Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), nhất là thực hiện Điều 5 của DOC về kiềm chế, không có hành động làm phức tạp thêm, gia tăng căng thẳng, hay thay đổi nguyên trạng ở Biển Đông.

    Vấn đề Biển Đông đã được đặt lên bàn nghị sự của Hội nghị Cấp cao ASEAN một cách nghiêm túc. Tuyên bố của Chủ tịch Hội nghị Cấp cao ASEAN 25 đã khẳng định lại tầm quan trọng của việc duy trì hòa bình và ổn định, bảo đảm an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không trên Biển Đông.

    Trong một diễn biến được xem là có liên quan tới khu vực châu Á-Thái Bình Dương, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình phát biểu trước Quốc hội Australia tuyên bố không bao giờ sử dụng vũ lực để theo đuổi các mục tiêu của nước này, bao gồm cả các tranh chấp trên biển. "Lịch sử cho thấy những nước nỗ lực theo đuổi sự phát triển bằng vũ lực thì luôn chuốc lấy thất bại. Đó là điều mà lịch sử dạy chúng ta. Trung Quốc luôn đề cao hòa bình. Hòa bình là điều quý giá và cần được bảo vệ” - Hãng tin AFP dẫn lời ông Tập nói trước các nghị sĩ Australia.  Phát biểu của Chủ tịch Trung Quốc được đưa ra chỉ vài ngày sau khi Tổng thống Mỹ Barack Obama cảnh báo các tranh chấp về lãnh thổ, trong đó có tranh chấp các đảo xa, bãi đá, ở châu Á có nguy cơ dẫn tới cuộc đối đầu giữa các nước liên quan. Cũng trong thời gian đó, lãnh đạo các nước Mỹ, Nhật và Australia cùng kêu gọi các giải pháp hòa bình cho các tranh chấp trên biển.

    Từ các động thái lúc cương lúc nhu, "mềm nắn rắn buông” của Trung Quốc, các chuyên gia quốc tế cho rằng Trung Quốc đang "chơi cờ vây” trên Biển Đông. Sách lược của họ là chưa sử dụng lực lượng lớn hay đối đầu cứng rắn, mà dùng những phương tiện mềm hơn, gây khó khăn cho các bên nào muốn đối phó và từng bước chiếm đoạt, củng cố các vị trí chiến lược trên bàn cờ. Tuy nhiên, các mục tiêu đó chưa phải là điểm dừng cuối cùng trong chiến lược lâu dài của họ.

    Phát biểu tại phiên thảo luận của Quốc hội mới đây, Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng – ĐBQH tỉnh Điện Biên nhận định: "Dù Trung Quốc đã rút giàn khoan nhưng âm mưu hiện thực hóa đường lưỡi bò, độc chiếm Biển Đông là không thay đổi. Chỉ có điều cuộc đấu tranh này sẽ chuyển sang giai đoạn khác, thậm chí quyết liệt hơn, phức tạp hơn”. Trong cuộc đấu tranh này, Việt Nam không chỉ đề cao quan điểm giải quyết các tranh chấp bằng đối thoại hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, tôn trọng các thỏa thuận nguyên tắc cấp cao song phương và khu vực mà còn cần phải tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Xác lập từng bước một cách vững chắc ưu thế chính nghĩa và các cơ sở pháp lý về chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam trên Biển Đông. Chẳng hạn như, Việt Nam cần xác định rõ yêu sách biển của mình cùng các quyền theo luật pháp quốc tế trong các vùng biển đó. Xây dựng niềm tin và cùng cộng đồng quốc tế cam kết trở thành thành viên có trách nhiệm trong việc đảm bảo an ninh, an toàn hàng hải, hàng không trong khu vực chủ quyền và đảm bảo cho ngư dân Việt Nam cũng như các nước láng giềng hành nghề hợp pháp, an toàn trên Biển Đông. 

    Để chuẩn bị cho cuộc đấu tranh pháp lý lâu dài, cần tránh những bất lợi cho Việt Nam trước tòa nếu như Việt Nam không lưu giữ những bằng chứng về tình trạng tự nhiên của những thực thể trước khi Trung Quốc xây dựng, cũng như quá trình xây đảo. Theo Điều 60 Khoản 8 của UNCLOS, đảo nhân tạo không được hưởng quy chế lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế, cũng như không ảnh hưởng tới việc phân định biển. Nhưng hoạt động xây dựng đảo của Trung Quốc có thể gây bất lợi cho những tranh biện pháp lý nếu như Việt Nam không có sự chuẩn bị chu đáo và đầy đủ cơ sở pháp lý theo thông lệ quốc tế.

    Đáng mừng là Việt Nam đang đi đúng hướng. Đặc biệt là với dư luận quốc tế. Cho tới giờ này, phần lớn quốc gia trên thế giới ủng hộ chính nghĩa của Việt Nam trong vấn đề Biển Đông, đồng nghĩa với việc ủng hộ chủ trương giữ gìn, ổn định hòa bình, an ninh, an toàn trên vùng biển này cho tất cả các quốc gia có lợi ích liên quan. Mới đây, sáng 4-12-2014 (giờ Việt Nam), với số phiếu ủng hộ tuyệt đối,  Hạ viện Mỹ đã thông qua Nghị quyết nhấn mạnh sự cần thiết tìm giải pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, cho các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông và Hoa Đông. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hạ viện Mỹ thông qua một nghị quyết liên quan tới vấn đề Biển Đông và Hoa Đông. Nghị quyết H.Res-714 cho thấy mối quan tâm ngày càng sâu sắc của các nhà lập pháp Mỹ đối với tình hình diễn biến ngày càng phức tạp trong khu vực, trong đó có Biển Đông. Nghị quyết kêu gọi ASEAN, các đồng minh, bạn bè của Mỹ và các nước có tranh chấp cùng nhau nỗ lực tìm giải pháp hòa bình cho các tranh chấp, thông qua việc thiết lập một Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC); khẳng định tầm quan trọng của luật pháp quốc tế trong đảm bảo các quyền và tự do của các quốc gia ở khu vực châu Á-TBD; nhấn mạnh Trung Quốc cần hành xử  một cách trách nhiệm; tôn trọng luật pháp, chuẩn mực và các thể chế quốc tế vì an ninh và hòa bình khu vực.

    Hà Nội "bưng tai bịt mắt" quyết xây nhà sát Hồ Gươm?

    Quyết xây nhà sát Hồ Gươm? 
    Từ Khôi
    "Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây. Đây lắng hồn núi sông ngàn năm”. Câu mở đầu bài hát "Người Hà Nội” của nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi lúc này nghe sao thấy thổn thức. Mảnh đất số 2 phố Lê Thái Tổ đâu chỉ là "tấc đất tấc vàng”, mà còn mang trong mình trầm tích kết tinh giá trị văn hoá không thể đong đếm được. Thế nhưng, quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) lại như đang tìm mọi cách xoay xoả để quyết tâm xây Trung tâm thông tin văn hóa trên mảnh đất địa linh này. 


    Bản vẽ công trình dự kiến xây năm 2014

    Mới đây, trên công luận báo chí có ý kiến cho rằng, UBND quận Hoàn Kiếm cố tình làm sai chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Thế Thảo trong việc xây dựng dự án Trung tâm thông tin văn hoá Hồ Gươm. Ý kiến này dựa trên căn cứ của văn bản số 176/TB-UBND ngày 1-6-2010 thông báo kết luận của Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Thế Thảo về việc tạm dừng thi công xây dựng công trình tại số 2 Lê Thái Tổ. Theo đó, UBND TP. Hà Nội giao cho Sở Quy hoạch - Kiến trúc chủ trì cùng UBND quận Hoàn Kiếm phối hợp với các chuyên gia và các cơ quan liên quan nghiên cứu, đề xuất các phương án quy hoạch kiến trúc đầu tư xây dựng tại đây để báo cáo UBND Thành phố xem xét quyết định các phương án đầu tư: Xây dựng vườn hoa, cây xanh hoặc công trình nghệ thuật gắn với quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, báo cáo UBND thành phố xem xét, quyết định. 

    Vậy tại sao quận Hoàn Kiếm triển khai dự án xây dựng Trung tâm Thông tin văn hoá Hồ Gươm mà lại không đầu tư xây dựng vườn hoa, cây xanh hoặc công trình nghệ thuật gắn với quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục như chỉ đạo của Thông báo số 176/TB-UBND ngày 1-6-2010?. 

    Chúng tôi cho rằng, quận Hoàn Kiếm không làm sai chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP. Hà Nội, trái lại giữa quận và thành phố lại có sự phối hợp rất nhịp nhàng và rất… đúng quy trình. 

    Bản Thông báo số 176/TB-UBND ngày 1-6-2010 của Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Thế Thảo như một sự "hạ nhiệt” sức nóng phản đối của dư luận về dự án xây dựng Ban Quản lý khu vực Hồ Gươm. Dư luận khấp khởi mừng thầm là người có thẩm quyền đã biết lắng nghe và đưa ra những phương án nghiên cứu để cơ quan chức năng đề xuất. Bẵng đi một thời gian, sức nóng của dư luận đã nguội thì quận Hoàn Kiếm và Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội đã "tinh ý” triển khai cái tiền đề quan trọng trong bản Thông báo số 176/TB-UBND ngày 1-6-2010. Đó là: "UBND quận Hoàn Kiếm quyết định đầu tư xây dựng công trình Trụ sở Ban quản lý khu vực Hồ Hoàn Kiếm tại số 2 Lê Thái Tổ, nhằm đáp ứng nhu cầu về cơ sở vật chất và tạo điều kiện để Ban hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, là đúng thẩm quyền; quá trình phê duyệt và triển khai Dự án đã được thực hiện theo đúng quy trình, quy định; phù hợp với quy hoạch, quy chế quản lý khu vực Hồ Hoàn Kiếm và phụ cận”. 

    Đầu tiên, Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội có văn bản số 350/QHKT-TH báo cáo UBND TP. Hà Nội về 2 phương án được Hội đồng Kiến trúc - Quy hoạch Thành phố xem xét đề xuất là: Xây dựng công trình hoặc xây dựng vườn hoa, cây xanh, tượng đài. Ngày 25-5-2012, UBND thành phố có văn bản số 1810/VP-QHXDGT tiếp tục giao nhiệm vụ cho Sở Quy hoạch Kiến trúc nghiên cứu cụ thể đề xuất 2 phương án để lựa chọn: phương án có xây dựng công trình và phương án làm vườn hoa cây xanh. Đến đây, phương án xây dựng "công trình nghệ thuật gắn với quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục” đã được rút gọn thành "xây dựng công trình”.


    Bản vẽ công trình năm 2010

    Thứ hai, Sở Quy hoạch Kiến trúc và quận Hoàn Kiếm tìm kiếm sự đồng thuận của Thường trực Hội Kiến trúc sư Việt Nam trong cuộc họp ngày 13-9-2012. Tiếp đó, tìm kiếm sự đồng thuận với Hội đồng Kiến trúc Quy hoạch Thành phố ngày 28-9-2012. Nhiều vị lãnh đạo Hội Kiến trúc sư Việt Nam cho biết, họ không biết ai là người có ý kiến đồng thuận việc xây dựng công trình. Chỉ biết quận Hoàn Kiếm công bố đã có 14/16 phiếu dự họp tán thành xây dựng công trình, không làm vườn hoa.

    Thứ ba, dựa trên sự nhất trí cao của hai cuộc họp trên, ngày 5-10-2012, Sở Quy hoạch Kiến trúc có công văn số 2981/QHKT-P8 báo cáo UBND TP. Hà Nội đề xuất chọn phương án xây dựng công trình.

    Cuối cùng, nút thắt tạm dừng dự án xây dựng tại số 2 Lê Thái Tổ lại được cởi, khi UBND TP. Hà Nội có văn bản số 10176/UBND-QHXDGT ngày 20-12-2012, đồng ý với phương án đề xuất của Sở Quy hoạch kiến trúc. Sở Quy hoạch kiến trúc được giao hướng dẫn UBND quận Hoàn Kiếm hoàn chỉnh thiết kế công trình; thẩm định và phê duyệt kiến trúc công trình tại khu đất số 2 phố Lê Thái Tổ.

    Vậy là sau một hồi thì "tít mù nó lại vòng quanh”. Theo nguyên tắc pháp lý, văn bản số 10176/UBND-QHXDGT ngày 20-12-2012 đã thực sự thay thế và "vô hiệu” Thông báo số 176/TB-UBND ngày 1-6-2010 (điều trùng hợp là số văn bản của năm 2012 là thêm số 10 vào trước số 176 của văn bản năm 2010). Việc xây dựng nhà ở số 2 Lê Thái Tổ vẫn cứ được thực hiện vì nó… đúng quy trình. 

    Thế nhưng, sự "làm mới” tên công trình của quận Hoàn Kiếm và Sở Quy hoạch Kiến trúc lại khiến dư luận nghi ngờ. Công trình "Ban Quản lý khu vực Hồ Gươm” năm 2010 đã được "hô biến” thành "Trung tâm Thông tin văn hoá Hồ Gươm”. Như vậy tức là công trình "Ban Quản lý khu vực Hồ Gươm” thực sự không cần thiết?. Thế còn công trình "Trung tâm Thông tin văn hoá Hồ Gươm” có thực sự cần thiết không? Câu hỏi này đã được nhà sử học Bùi Thiết phân tích trên báo Đại Đoàn Kết số 342 ngày 8-12. 

    Nếu truy nguyên, chúng ta sẽ thấy hình thức của công trình dự kiến xây dựng năm 2010 và 2014 là na ná nhau. Về quy mô thì cũng 1 tầng hầm, 3 tầng nổi và 1 tum, còn độ cao được tăng từ 12 lên 13,6m. Bản vẽ năm 2014 đã bỏ phối cảnh người đi xe máy, chỉ còn người đi ô tô và người đi bộ so với bản vẽ năm 2010. Dự toán được nâng từ 10 tỷ lên thành 14 tỷ đồng.
     
    Một điều trùng hợp nữa là vào thời điểm năm 2010, ông Dương Đức Tuấn giữ vai trò là Phó Giám đốc Sở Quy hoạch Kiến trúc Hà Nội, còn thời điểm năm 2014 này thì ông giữ vị trí Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm. Ở cả hai thời điểm, ông Tuấn đều giữ trọng trách cao về dự án. Với cả 2 dự án, mục đích việc xây dựng đều là "hoàn thiện ô phố” với công trình toà nhà Long Vân - Hồng Vân. Vậy có hay không việc quyết tâm xây bằng được công trình trên khu đất số 2 phố Lê Thái Tổ? quận Hoàn Kiếm và Sở Quy hoạch Kiến trúc chưa cho dư luận thấy được tính nhất thiết và cấp thiết của công trình này. Một lần nữa chúng tôi khẳng định: Dự án này bắt buộc phải có ý kiến bằng văn bản thẩm định của Bộ trưởng Bộ VHTT&DL như bài viết "Xây Trung tâm thông tin văn hóa Hồ Gươm: Cần ý kiến chính thức từ Bộ trưởng Bộ VHTT&DL” trên báo Đại Đoàn Kết số 335 ngày 1-12, nếu không sẽ vi phạm pháp luật, chứ không như ông Lâm Quốc Hùng - Phó Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm trả lời báo VOV: quận Hoàn Kiếm có công văn xin ý kiến Bộ VHTT&DL là để tìm sự đồng thuận, góp thêm góc nhìn, còn công trình vẫn sẽ được xây vì quận Hoàn Kiếm làm đúng luật.

    Sau khi tái khởi động, dự án xây dựng nhà trên số 2 phố Lê Thái Tổ lại vấp phải ý kiến phản đối của cử tri, báo chí cũng có nhiều ý kiến trái chiều về dự án. Vấn đề lại nóng lên. Và trả lời báo chí, Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Thế Thảo lại thủng thẳng: Hà Nội là bộ mặt của cả nước, Hồ Gươm là bộ mặt của Hà Nội, nên việc xây dựng các công trình ở đây không chỉ cần sự thận trọng mà còn phải tạo được sự đồng thuận, đề nghị quận Hoàn Kiếm phải phân tích rõ, lựa chọn thật trí tuệ, công khai quy hoạch để nhân dân biết. Khi đã có sự đồng thuận thì quyết định làm, vì lợi ích chung, không vì ý kiến 1-2 người mà dừng lại.

    Liệu phát biểu này của vị Chủ tịch TP. Hà Nội có là bản sao của Thông báo số 176/TB-UBND ngày 1-6-2010?.