Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019

Báo chí quốc doanh nên treo cờ rủ

Bá Tân (Cựu nhà báo của Đại Đoàn Kết)

Đây là của hiếm ở tầm thế giới, cùng một ngày, hai cựu bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông (Bộ 4T) bị khởi và bị bắt giam. Nếu luật pháp chuẩn mực như các nước văn minh, hai bị can này, một thời đứng đầu cai trị báo chí quốc doanh, bị bắt và đưa ra xét xử từ lâu, chứ không phải “ngâm tôm” đến tận bây giờ.
Là tư lệnh ngành báo chí, luôn gào thét báo chí phải xông lên chống tham nhũng, vậy mà hai cựu Bộ trưởng bộ 4T trở thành bị can, thủ phạm chính gây ra vụ đại án tại AVG. Dư luận xã hội cũng như báo chí không bất ngờ khi biết cơ quan điều tra bắt giam hai cựu bộ trưởng. Gây ra trọng tội, tham nhũng cả núi tiền, đã bị phanh phui trên mặt báo, có gì là bất ngờ khi đại quan tham bị lùa vào trại giam, chờ ngày đưa ra xét xử. Hai cựu bộ trưởng bộ 4T bị bắt cùng một ngày, việc đó như là đại họa với báo chí quốc doanh, là nhục nhã tột độ của báo chí. Báo chí quốc doanh nên treo cờ rủ sau khi hai cựu tư lệnh ngành bị bắt giam. Lịch sử báo chí quốc doanh mãi mãi không quên “sự kiện lịch sử” nhơ nhuốc này. Báo chí quốc doanh, trước hết là đội ngũ “binh đoàn” tổng biên tập, hãy nhìn tấm gương Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn để mà hành nghề, để mà lập thân.
Cha làm cha chịu, con làm con chịu, đó là mặt luật pháp. Đã đành như vậy nhưng cha-con, trên-dưới, thầy-tớ còn có quan hệ nhân-quả. Cha là kẻ trộm cắp, loại bất lương, để lại tiếng xấu cho con cháu và ngược lại. Cái lưu đọng “ngàn năm bia miệng” là như vậy. Hai cựu bộ trưởng bộ 4T bị bắt trong một ngày, để lại “bia miệng” ngàn năm cho báo chí quốc doanh. Hàng năm, đến ngày 23 tháng 2, báo chí quốc doanh nên treo cờ rủ để tưởng nhớ sự kiện có một không hai này.
Cả hai bị can Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn có chung “lò xuất phát” là Ban Tuyên giáo Trung ương. Trước khi “chạy” được chức bộ trưởng bộ 4T, Nguyễn Bắc Son từng giữ chức Phó ban Tuyên giáo Trung ương. Trương Minh Tuấn còn dày dặn hơn, nguyên là cán bộ chủ chốt của Ban Tuyên giáo Trung ương, kể cả sau khi vượt qua chặng đường “xơ xác quân thù” trở thành Bộ trưởng Bộ 4T, Trương Minh Tuấn còn nắm giữ chức Phó ban Tuyên giáo Trung ương.
Chẳng biết Ban Tuyên giáo Trung ương quản lý, giáo dục như thế nào mà để cho cán bộ chủ chốt của họ trở thành những “đồng chí” đại tham nhũng. Ban Tuyên giáo Trung ương nên coi đó là bài học nhớ đời, phải chủ động ngăn chặn không để có thêm những “nguyên là” như Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn.
Lúc đương chức, Nguyễn Bắc Son đối xử với báo chí có vẻ “lành” hơn. Trương Minh Tuấn thì ngược lại, thời gian tại vị không lâu, nhưng luôn “khét tiếng” hành báo chí. Trương Minh Tuấn “hành” báo chí rất có dụng ý, xuất phát từ động cơ cá nhân, mưu lợi cho bản thân. Khi cần tăng điểm cho cuộc đua tiếp theo, Trương Minh Tuấn tìm mọi cách “trị” báo chí và coi đó là thành tích để dâng lên bề trên.
Trương Minh Tuấn dằn mặt báo chí còn có dụng ý khác, qua đó “dạy cho báo chí” bài học phải biết điều với quan đầu ngành. Biết điều, kể cả có sai phạm, vẫn được nhỡn nhơ làm ăn theo ý muốn. Không biết điều, cho dù làm đúng luật, lên bờ xuống ruộng là việc khó tránh khỏi. Cơ quan báo chí biết điều với Trương Minh Tuấn không chỉ bằng lời nói nịnh hót, mà là, cái quan trọng nhất, cầm cái gì trong tay, cái gì đếm được…
Báo Đại Đoàn Kết là đại điển hình cách hành xử theo “luật rừng” của Trương Minh Tuấn. Trong thời gian ngắn, báo Đại Đoàn Kết gây ra một sai phạm nghiêm trọng, và một sai phạm đặc biệt nghiêm trọng. Vụ tuyên truyền “nước mắm vô lương”, báo Đại Đoàn Kết thuộc nhóm sai phạm nghiêm trọng. Riêng vụ việc sai phạm đặc biệt nghiêm trọng là “đặc sản” của báo Đại Đoàn Kết: Mượn luận điệu xuyên tạc của bọn bành trướng Trung Quốc để công bố thông tin mang tính khẳng định: Việt Nam xâm lược Campuchia.
Sau khi gây ra sai phạm đặc biệt nghiêm trọng, nhiều người đinh ninh báo Đại Đoàn Kết (trước hết là Tổng Biên tập) sẽ bị thẻ đỏ, bị loại khỏi cuộc chơi. Vậy mà, nhờ sự “biết điều” nặng ký với Trương Minh Tuấn, báo Đại Đoàn Kết thoát nạn ngon lành, sai phạm đặc biệt nghiêm trọng (xuyên tạc Việt Nam xâm lược Campuchia) coi như không có. Trớ trêu hơn nữa, sau đó không lâu, báo Đại Đoàn Kết còn được Ban Tuyên giáo Trung ương tặng bằng khen, trở thành tấm vải thưa để tờ báo này che mắt thánh.
Cách hành xử của Trương Minh Tuấn, tiếp đó là Ban Tuyên giáo Trung ương nhận được sự bằng lòng tột độ của những phần tử gây ra sai phạm đặc biệt nghiêm trọng, và kể cả phía “đồng thanh tương ứng” bành trướng Trung Quốc.
Rồi sẽ đến ngày Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn ra khỏi trại giam, sau thời gian mất quyền công dân. Trở về với gia đình, chắc lúc đó họ chưa hết người quen, cho dù thượng cấp và thuộc cấp đã xóa sạch cái tên hai cựu quan tham này. Lúc ra khỏi tù, họ còn đọc báo hay không, họ suy nghĩ thế nào về báo chí quốc doanh. Giá như có phép thần cho họ trở lại ngôi vương báo chí quốc doanh, họ sẽ điều hành, quản lý báo chí quốc doanh như thế nào.

(Tác giả gởi bài tới chủ blog)

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

Phượng Hoàng của bóng đá Việt Nam


Bá Tân

Thế là cái tưởng rằng không thể đã trở thành có thể, đội tuyển bóng đá Việt Nam đánh bại Jordan, và lần đầu tiên trong lịch sử hiên ngang bước vào tứ kết Asian Cup 2019. Không chỉ thắng về tỷ số (4:2),  tuyển Việt Nam còn thể hiện là ’’đàn anh’’ trên sân cỏ về mọi mặt, từ chiến thuật, kỹ thuật, sức bền thể lực và đặc biệt là tinh thần thi đấu kiên cường quả cảm.

Không chỉ hàng triệu triệu người trong nước, mà cả châu Á đều hân hoan chia vui với chiến thắng của Việt Nam. Đẳng cấp đội tuyển Việt Nam đã thực sự được khẳng định ở tầm châu lục. Hình ảnh Việt Nam, thông qua kỳ tích bóng đá, không ngừng lan tỏa trong lòng bạn bè quốc tế.

Chiến thắng của Việt Nam là kết tinh xứng đáng của ban huấn luyện, tập thể các cầu thủ cũng như sự động viên vô bờ bến của người hâm mộ. Tuy nhiên không thể không nói đến cặp đôi Nguyễn Công Phượng - Nguyễn Trọng Hoàng trong trận chiến thắng Jordan. Nếu không có bàn thắng gỡ hòa của Công Phượng, kết cục sẽ thế nào với Việt Nam. Nếu không có pha ghi bàn gỡ hòa của Công Phượng, làm gì có hai hiệp phụ, và sau đó là loạt đá luân lưu 11 mét. Nếu Công Phượng không gỡ hòa, đội Joran sẽ dành chiến thắng sau 90 phút thi đấu chính thức.

Pha ghi bàn gỡ hòa tuyệt đẹp của Công Phượng đã lật ngược cục diện trận đấu, đội tuyển Việt Nam như được hồi sinh, dồn đối thủ vào thế bị động và bất lợi. Sẽ không có bàn thắng quý hơn vàng của Công Phượng, nếu không có đường chuyền chính xác như đặt của Trọng Hoàng. Cặp đôi này đã không ít lần’’kết duyên’’tỏa sáng như vậy, đem lại những bàn thắng mang tính quyết định cho Việt Nam.

Hai cầu thủ này quê xứ Nghệ. Công Phượng quê ở huyện Đô Lương. Quê Trọng Hoàng là huyện Nam Đàn. Cặp đôi này gắn kết trở thành’’tinh hoa’’trên sân của tuyển Việt Nam,và tên của họ gắn với nhau như là sự sắp đặt huyền bí thần kỳ: Phượng-Hoàng. Phượng Hoàng là loài chim quý, tượng trưng cho sự dũng mạnh, oai phong và cao thượng. Bằng tài năng và cống hiến hết mình, cặp đôi Phượng-Hoàng xứng đáng là biểu tượng Phượng Hoàng của bóng đá Việt Nam.

Trong đội tuyển bóng đá Việt Nam, cầu thủ quê xứ Nghệ chiếm phần không nhỏ. Đội hình chính thức của Việt Nam tại Asian Cup 2019 luôn có 5 cầu thủ xứ Nghệ, án ngữ ở những vị trí then chốt trên cả ba tuyến.Thủ quân hiện thời của tuyển Việt Nam, Quế Ngọc Hải, người xứ Nghệ, được ví như ’’quả núi’’sừng sững ở tuyến phòng ngự, đồng thời là tác giả của những đường chuyền dài chính xác cho tuyến tiền đạo. Cầu thủ xứ Nghệ, bằng cả số lượng và chất lượng, góp phần không nhỏ đưa đội tuyển bóng đá Việt Nam liên tục gặt hái chiến thắng vang dội trên đấu trường khu vực cũng như châu lục.

Xứ Nghệ có quyền tự hào khi nói đến thành tích của bóng đá Việt Nam.
                                                
 Bá Tân

*Tác giả gởi bài tới chủ blog. 

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

Lại chuyện đạo văn?



Viên Như

Báo Đại Đoàn Kết – Cơ quan Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam đã từng đăng nhiều bài của tôi như số 206 (6-2008) bài Giải oan cho một Thiền sư – Hiểu bài bài thơ “Xuân nhật tức sự” thế nào cho đúng; Số 215 (3-2009) bài Thử phác thảo một hế thống chữ viết cho người Việt; Số 221 (9-2009) bài Bài thơVịnh nga” khẳng định đường lối ngoại giao trong thời kỳ đầu tự chủ của nước ta; Số 229 (5-2010) bài Những lời khuyên của thiền sư Pháp Thuận...

Gần đây tình cờ đọc bài “Chính sách nội trị & ngoại giao của nhà Tiền Lê qua thi pháp của Thiền sư Đỗ̉ Pháp Thuận” của Lê Cung, PGS.TS.Trường Đại học Sư phạm Huế, tham luận hội thảo “Văn học, Phật giáo với 1000 năm Thăng Long”  do Học viện  Phật giáo Việt Nam tại TP. Hồ Chí Minh và Hội Nghiên cứu và Giảng dạy Văn học TP. Hồ Chí Minh tổ chức ngày 26 tháng 8 năm 2010. (Đọc ở đây). 

Nhận thấy một số nội dung của bài này quá giống với bài “Bài thơ Vịnh nga” khẳng định đường lối ngoại giao trong thời kỳ đầu tự chủ của nước ta có thể đọc ở đây.
Để thấy cái nội dung giống nhau như thế nào, xin trích đăng một số đoạn trong bài viết của hai tác giả để so sánh.
           
           Viên Như:
Năm (987), nhà Tống lại sai Lý Giác sang . Khi đến chùa Sách Giang,Vua sai Pháp sư tên là Thuận giả làm người coi sông ra đón. Giác rất thích nói chuyện văn thơ. Lúc ấy nhân có hai con ngỗng lội trên mặt nước. Giác vui ngâm rằng :
Nga nga lưỡng nga nga
Ngưỡng diện hướng thiên nha.

Ngỗng ngỗng cả bầy ngỗng
Ngửa mặt  hướng vách  trời.

Pháp sư đương cầm chèo theo vần làm nối đưa cho Giác xem:

Bạch mao phô lục thủy
Hồng trạo bãi thanh ba.

Lông trắng phơi dòng biếc
Chân hồng rẽ sóng khơi.
Lê Cung:
 “Trên mặt trận ngoại giao, đóng góp của Thiền sư Đỗ Pháp Thuận cũng hết sức nổi bật. Theo Đại Việt sử ký toàn thư: Năm Đinh Hợi Thiên Phúc thứ 8 (987) mùa Xuân,... nhà Tống lại sai Lý Giác đến. Tới chùa Sông Sách, vua sai Pháp sư tên Thuận giả làm giang lệnh đi đón. Giác rất giỏi văn chương. Bấy giờ, gặp lúc có hai con ngỗng bơi trên mặt nước, Giác vui ngâm:
Ngỗng ngỗng cả bầy ngỗng
Ngửa mặt ngó ven trời.
Nguyên văn:
Nga nga lưỡng nga nga
Ngưỡng diện hướng thiên nha.
Pháp Thuận đang cầm chèo liền nối vần ngay:
Lông trắng phơi dòng biếc
Sóng xanh chân trời hồng.
Nguyên văn:
Bạch mao phô lục thủy
Hồng trạo bãi thanh ba.”
Viên Như:
Tuy nhiên, như ta biết ngôn ngữ thi ca là ngôn ngữ ước lệ, Lý Giác đâu mất công mà đếm có bao nhiêu con ngỗng dưới sông kia. Nó có thể là 5 con, 6 con mà có khi còn hơn nữa, con số mà trong tiếng Việt ta gọi là "bầy" và đây chính là ý của câu một. Ta tạm dịch câu này là " Ngỗng, ngỗng cả bầy ngỗng".
Ngưỡng diện hướng thiên nhai,
Ngưỡng mặt hướng vách trời,
Sáu con ngỗng đang bơi với tư thế ngưỡng mặt hướng về phía chân trời. Trong câu này Lý Giác dùng từ "thiên nhai" có nghĩa là chân trời cao xa vời vợi. Sao ở chổ sông nước kia lũ ngỗng lại ngưỡng mặt hướng về chân trời cao xa vời vợi thế. Hơn ai hết Pháp Thuận  là người trong cuộc, ông biết rằng "thiên nhai" ở đây chẳng qua Lý Giác muốn chỉ cho thiên triều nhà Tống đấy thôi. Như vậy ta thấy hai câu này đã nói lên sự ngạo mạn, trịch thượng của một sứ thần phương bắc. Ông đã ví vua quan và nhân dân nước Việt như là bầy ngỗng đang ngưỡng mặt hướng về thiên triều thần phục. Đây là thái độ phổ biến của sứ thần phương Bắc chứ chẳng riêng gì Lý Giác; tuy nhiên ở đây Lý Giác lại dùng thơ để nói, vừa thách thức Pháp Thuận về mặt kiến thức, vừa hạ thấp đối phương một cách văn vẽ, quả thật đúng là ngôn ngữ ngoại giao, hết sức nhẹ nhàng nhưng chứa đầy giông bão.

Lê Cung:
“Thực ra, đây là một lối chơi chữ mang tính kiêu ngạo của sứ thần Lý Giác, mà không chỉ riêng Lý Giác, đây là thái độ phổ biến của sứ thần phương Bắc. Ý Lý Giác xem vua và dân Đại Cồ Việt như là bầy ngỗng đang ngẩng mặt hướng về thiên triều thần phục. Ngôn ngữ ngoại giao mà Lý Giác sử dụng, thoạt nhìn thật là nhẹ nhàng, bay bổng; song nhìn kỹ quả thực là một sự nhục mạ, một thách thức lớn lao đặt ra với Đỗ Pháp Thuận”.
           
           Viên Như:
“Là một công dân nước Việt, được giao phó trọng trách tiếp sứ thần lân bang, dĩ nhiên Pháp Thuận hiểu ngay những câu thơ cao ngạo ấy của Lý Giác. Tuy nhiên trong tinh thần trách nhiệm của một công dân, hơn nữa lại là một thiền sư, ông đã bình thản trả lời Lý Giác bằng hai câu thơ, hai câu này không những để đối trọng lại thái độ ngông nghênh mà Lý Giác đã nói trước đó, mà còn làm cho bài thơ hoàn chỉnh, rất hay.
Bạch mao phô lục thủy,
Hồng trạo bãi thanh ba.
Lông trắng phơi dòng biếc,
Chân hồng rẽ sóng khơi.
"Bạch mao" là lông trắng, là biểu tượng cho sự công khai, ngày nay chúng ta vẫn thường dùng các từ như: bạch hóa, minh bạch, hay sách trắng, đó là nhiệm vụ của bộ ngoại giao là nơi công khai những chính sách của chính phủ. Rõ ràng trong câu này Pháp Thuận đã sử dụng từ bạch rất chuẩn. "Phô" là khoe ra, phô bày, làm cho ai cũng thấy, như vậy ta thấy từ phô này hoàn toàn tương hợp với từ đi trước nó là bạch. "Lục thủy" là chỗ rộng rãi, bằng phẳng (bình đẳng)hay chỗ công cộng, quốc tế. Như thế câu này nghĩa bóng của nó là: Về phương diện ngoại giao, một cách minh bạch và bình đẳng, nước ta  công khai tính độc lập đó để các nước lân bang công nhận.
Tuy nhiên, việc yêu cầu nước khác công nhận nền độc lập không có nghĩa là chúng ta trở thành thuộc địa, hay lệ thuộc vào một nước khác, trong bài này cụ thể là nước Tống. Ở câu bốn Pháp Thuận đã minh định lập trường đó. "Hồng trạo" có nghĩa là mái chèo màu hồng, ở đây nghĩa đen là chân hồng, nghĩa bóng là nội lực tràn đầy, màu hồng là biểu tượng cho sức sống mạnh mẽ tràn đầy như: tuổi hồng, hồng quân, máu hồng, trạo là mái chèo, ở đây là cơ chế nội lực, "bãi" là hai tay khoát ra, ở đây là rẽ, "thanh ba" là sóng xanh. Câu này có nghĩa là nếu như ai đó gây ra sóng gió thì ta có nội lực để rẽ sóng mà tiến lên.  Lời lẽ của Lý Giác đưa ra trong bài thơ là cố ý hạ thấp nước Việt, xem vua quan và nhân dân nước Việt như những kẻ hoàn toàn lệ thuộc vào triều Tống, với tư cách là những thần dân. Đây là một thái độ ngông nghênh của một kẻ đại diện cho cái gọi là Thiên triều. Trước thái độ trịch thượng đó, Pháp Thuận đã bình thản (như một tính chất phải có của một nhà ngoại giao) trả lời Lý Giác "Về phương diện ngoại giao thì nước tôi thông báo cho nước ông biết là nước Việt là một nước độc lập, như thế không phải là nước Việt là thuộc địa của bất cứ ai, vì nếu cần thiết thì chúng tôi có thừa nội lực để rẽ sóng mà đi tới".”

Lê Cung:
 “Với trách nhiệm một công dân, cao hơn còn là một vị thiền sư giữ trọng trách đối với vận nước Đại Cồ Việt, Đỗ Pháp Thuận hiểu hết thâm ý của sứ thần Lý Giác nhưng vẫn với thái độ ung dung tự tại, nối vần một cách hết sức sắc sảo, để từ hai câu thơ của Lý Giác trở thành một bài thơ hoàn chỉnh. Nhưng sự nối vần của Đỗ Pháp Thuận ở đây không chỉ nhìn đơn thuần về mặt thi ca mà phải được hiểu đây là một thái độ ứng xử chính trị trên phương diện ngoại giao.
Lông trắng phơi dòng biếc
Sóng xanh chân trời hồng.
Lông trắng ở đây được hiểu là sự công khai (bạch hóa). Một sự công khai được phô bày nơi công cộng (lục thủy). Ở đây, Pháp Thuận muốn tỏ cho sứ thần Lý Giác hiểu rằng Đại Cồ Việt đã giành được độc lập và công khai sự độc lập này đối với thiên triều qua Lý Giác. Và nếu có chăng một thế lực nào đó, dù là thiên triều đi nữa, với âm mưu xâm phạm nền độc lập, nhân dân Đại Cồ Việt sẵn sàng đứng lên bảo vệ bằng chính sức mạnh của mình (hồng trạo). Hồng trạo ở đây được hiểu là mái chèo màu hồng, thuyền lướt được là nhờ mái chèo, cũng có nghĩa Đại Cồ Việt sẽ vững bước lướt qua mọi phong bao bão táp mà tiến lên bằng sức mạnh của chính mình (màu hồng tượng trưng cho sức mạnh)”.

Viên Như:
“Cần lưu ý rằng, cách đó một năm, chính Lý Giác đã sang nước ta để bảo lãnh cho hai tướng nhà Tống bị ta bắt trong trận thủy chiến trên sông Bạch Đằng. Chắc chắn dư âm thất bại đó của quân Tống vẫn còn vang vọng trong tâm thức của ông ta, nên khi nghe Pháp Thuận đáp như vậy Lý Giác giật mình và hiểu ra rằng tại sao quân Tống thất bại (quân sự) và cả chính ông nữa cũng thất bại vào lúc này(ngoại giao). Cũng từ nhận thức nầy mà thái độ sau đó của Lý Giác dè dặt hơn, điều này đã thể hiện rõ trong bài thơ ông ta tặng Pháp Thuận sau đó. Tuy cao ngạo, nhưng ít ra ông ta cũng đã công nhận giờ đây nước Việt đã là một đất nước vững mạnh. Trong bài thơ Lý Giác tặng Pháp Thuận có câu"Thiên ngoại hữu thiên ưng viễn chiếu, khê đàm ba tỉnh kiến thiềm thu. Ngoài trời có trời nên xa nghĩ, khe đầm sóng lặng thấy trăng thu".”

Lê Cung:
            “Nhưng rồi quân Tống đã bị thất bại nhục nhã. Năm 986, Lý Giác được triều Tống cử đi sứ Đại Cồ Việt, được vua Lê Đại Hành trao trả hai tên tướng là Quách Quân Biện và Triệu Phụng Huân, bị bắt trong cuộc chiến tranh xâm lược Đại Cồ Việt năm 981. Phải chăng sự thất bại của quân Tống vẫn còn ám ảnh Lý Giác, nên khi nghe Đỗ Pháp Thuận nối vần bằng hai câu thơ, y đã phải giật mình hiểu tại sao quân Tống thất bại và ngay cả chính bản thân mình giờ đây cũng phải chuốc lấy thất bại trên mặt trận ngoại giao. Điều này giúp chúng ta nhận thức được vì sao Lý Giác đã có bài thơ chứa đựng lời lẽ đầy thán phục Đỗ Pháp Thuận và ngưỡng mộ Lê Đại Hành như đã đề cập ở trên.”
Với chừng ấy trích dẫn, ta thấy nội dung hai bài viết giống nhau là không thể bàn cãi, đây nhất định không thể là sự trùng hợp ngẩu nhiên mà là sao chép, nói đúng hơn là đạo văn. Chúng ta đang ở vào lúc mà nghề “Đạo” trở thành thời thượng, cái vỏ âm thanh “Đạo” chứa cả hai ý nghĩa. Một là con đường đem người ta đến cái Chân – Thiện – Mỹ, một lối sống đạo đức, hai là một hành động phi đạo đức, lấy cái của người khác làm của mình. Trong hai bài viết nói trên nhất định phải có một người làm cái việc phi đạo đức, đó là “ăn cắp văn” của người kia. Đặc biệt không chỉ là đạo văn mà là tư tưởng, một đứa con tinh thần mà cha mẹ nó phải thai nghén cả nhiều năm mới rứt ruột đẻ ra, chứ không phải văn ấy, tư tưởng ấy là sản phẩm mặc nhiên đi kèm theo cái học hàm, học vị nào đó. Đừng nghĩ việc làm ấy như hút thuốc lá, bao nhiêu chất liệu rồi sẽ thành mây khói, không đâu! lá có thể trở thành mây khói nhưng thuốc sẽ ở lại trong con người, trở thành một tác nhân gây đau đớn cho kẻ hưởng thụ nó sau nhiều năm, do đó việc trùng văn trùng ý này về lâu về dài nhất định sẽ có những hệ lụy.
Bài của Viên Như đăng vào tháng 9-2009, về sau lại in thành sách, cụ thể là bài thứ hai trong cuốn Giọt lòng. Còn bài của PGS. TS Lê Cung công bố vào tháng 08 -2010, có nghĩa là bài tham luận của Lê Cung viết sau cả gần một năm. 

Tôi tin rằng bài của PGS. TS Lê Cung là một bài tham luận về “Văn học, Phật giáo với 1000 năm Thăng Long” để hướng về ngày Đại lễ kỷ niệm 1000 Thăng Long, một dấu mốc vô cùng quan trọng và đầy lòng tự hào của lịch sử dân tộc, không ai lại đem cái của “ăn cắp” để hiến dâng cho tiền nhân, những con người đã đem biết bao tâm huyết, giữ gìn và xây dựng đất nước cho chúng ta cảm thấy tự hào sau hơn cả một ngàn năm, vì như thế là dối cả tổ tiên, công luận và cả chính mình. Tuy nhiên điều đáng buồn vì đó là sự thật nếu PGS.TS. Lê Cung không trưng ra được bài tham luận đó đã được công bố một cách công khai, hợp pháp trước thời điểm tháng 9 – 2009, bởi vì không ai ăn cắp cái mà kẻ khác không có cả.

Đà Lạt, ngày 17 tháng 1 năm 2019

Viên Như









* Tác giả gởi bài tới chủ blog.




Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

Xứ Nghệ mất đi một danh nhân

Bá Tân

Tôi luôn lưu giữ sâu nặng triết lý sống của một hiền triết: tuổi thọ con người không tính bằng năm tháng sống, mà tính bằng khối lượng và giá trị công việc. Theo “công thức” chí lý ấy, với bậc tài hoa Nguyễn Trọng Tạo, dù ra đi ở tuổi 72, Anh xứng đáng có tuổi thọ trên cả bách niên trong lòng hàng triệu người giàu cung bậc thổn thức cái đẹp, cái hay của thơ ca, nhạc, họa mang thương hiệu Nguyễn Trọng Tạo. 

Người ta có nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để về. Nguyễn Trọng Tạo có quá nhiều nơi để đến, nơi nào cũng hân hoan mỗi dịp được đón Anh đến thăm, nghe Anh nói chuyện, đọc thơ...Nơi chốn Anh về là xứ Nghệ-nơi không chỉ lọt lòng từ mẹ sinh ra, mà còn là miền quê văn hóa đặc sắc hun đúc tạo dựng hồn cốt âm hưởng, phong cách vừa riêng biệt như đỉnh núi Đại Huệ, vừa hòa đồng thiện cảm như dòng sông quê. 

Với xứ Nghệ, Nguyễn Trọng Tạo thừa xứng đáng là một danh nhân. Chưa một lần thề thốt thế nọ, thế kia nhưng, suốt cả cuộc đời, bằng những sản phẩm văn hóa để đời, Anh rút ruột nhả tơ để cho xứ Nghệ được tôn vinh. Cách sống, cá tính, dấu ấn tác phẩm của Anh luôn đậm chất Nghệ. Chưa hẳn xứ Nghệ lấy tên Anh đặt tên một con đường, nhưng trong lòng hàng triệu người xứ Nghệ, kể cả thế hệ mai sau, có hẳn một đại lộ lung linh ngời sáng mang tên Nguyễn Trọng Tạo. 

Ngày Anh ra đi, trời se lạnh, mưa lất phất. Lòng người cũng vậy, triệu triệu người tiếc nuối, kể từ đây không còn được gặp người của công chúng, nhà thơ-nhạc sỹ tài hoa Nguyễn Trọng Tạo. 

Xứ Nghệ mất đi một danh nhân. Tre già măng mọc là quy luật của tự nhiên và xã hội. Biết vậy nhưng đến bao giờ, chờ đợi đến lúc nào, xứ Nghệ mới có được danh nhân như Nguyễn Trọng Tạo. 

Bá Tân

(Tác giả gởi bài cho chủ blog)

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2019

Cuối năm nói chuyện Dịch học


Huyền Cơ

Lúc trẻ tôi vốn không mê mấy món phong thủy, bói toán, nhưng khi có tí tuổi, có nhiều thời gian, thấy người ta bấm bấm ngón tay tính ra người này mạng này, người kia mạng kia, tò mò hỏi xem học nó có khó không, vài người quen động viên, cho mượn mấy cuốn sách, thoạt đầu cũng hơi khó vì các tên gọi đều là chữ Nho cả, nhưng rồi mọi việc dường như khả quan theo thời gian, tôi dần thuộc hết Tý sửu dần mẹo… Giáp ất bính đinh… 

Thừa thắng xông lên, tôi lại học tiếp Hà đồ, Lạc thư, chủ yếu qua mấy cuốn sách củ rích, tất nhiên là dịch từ sách Tàu cả. Đã đến nước này thì làm sao không nghĩ đến kinh Dịch, vì nó là trung tâm của mọi vấn đề mà, thế là tôi lên mạng. Trời ơi! Hóa ra bấy lâu nay mình quá lạc hậu, cái Lạc thư – Hậu thiên bát quái của Tàu đã sử dụng làm mọi thứ hóa ra là sai, cho dù nó đã được hình thành và phát triển hơn 6000 ngàn năm rồi, rồi đến cái Ngũ hành nạp âm của Tàu cũng sai nốt. Tất cả những thành tựu vĩ đại này được một số nhà nghiên cứu kinh Dịch ở Việt Nam đưa ra chừng hơn một thập niên qua. 

Tôi băn khoăn hết sức, bởi vì cứ theo sự suy luận của tôi thì lẽ nào hơn 6000 ngàn năm qua mà chỉ với 8 cái ký hiệu ở tám vị trí, có cái đứng sai vị trí mà hàng tỷ con người lại không nhìn ra, chờ đến nay, ở Việt Nam mới nhận ra cái sai bằng cách đổi quái này sang quái kia, thế là bao nhiêu sách vở viết ra từ trước đến nay trở thành mớ giấy lộn hết. Cái thành tựu đó người ta gán cho Made in Lạc Việt, chẳng biết họ có đăng ký nhản hiệu thương hiệu quốc gia không, nhưng đồng loạt nhiều người đều lấy chung một xuất xứ như thế. 

Tuy nhiên giữa những người dùng chung xuất xứ này lại cũng phủ nhận lẫn nhau, ông thì đổi chổ Tốn Khôn, ông thì đổi ngôi Đoài Chấn nhưng tất cả đều gọi là Dịch học Lạc Việt hay gọi ngắn là Dịch Việt. Không những thế họ còn cho rằng kinh Dịch là của người Việt và tổ chức hội thảo để khẳng định điều đó, thật là tuyệt vời làm sao. Là một người Việt, tôi tự hào biết bao khi thấy các nhà dịch học nước ta dội vào nền văn hóa của Tàu một gáo nước nóng như thế. Tôi tự hào vì họ nên cố đọc những gì họ viết nhưng không tài nào hiểu nỗi, quá khó đối với tôi, không khó sao được khi nó được viết ra bởi những bộ óc thông minh vượt bật hơn hẳn hàng tỷ tỷ bộ não của Tàu hàng mấy ngàn năm qua.

Không những họ chứng minh Lạc thư – Hậu thiên bát quái của Tàu là sai, Ngũ hành nạp âm cũng tầm bậy nốt, mà họ còn chứng minh cho thấy cách nhận thức về phương hướng của Tàu cũng chẳng ra gì. Cứ theo sách Tàu từ xưa tới nay trong dịch học thì Bắc dưới, Nam trên, Đông trái, Tây phải, giờ đây nhân danh Dịch học Lạc Việt, họ đổi thành Bắc trên, Nam dưới, Đông phải, Tây trái. Có thể nói đây là một phát kiến hết sức vĩ đại, bởi vì với phát kiến này không những làm cho Tàu bẽ mặt mà còn cho Tây thấy cái dốt của họ, một mũi tên bắn trúng cả hai con chim. 

Tàu sai thế nào thì như đã nói trên, còn Tây dốt thế nào thì xin nhìn vào hình minh họa sẽ rõ.








 * Tác giả gởi tới chủ blog 



Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

Bá Tân: Hoan hô báo “cánh tả” Đại Đoàn Kết

Bá Tân

Đương kim tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết hiên ngang khẳng định (bằng văn bản): Báo Đại Đoàn Kết là báo cánh tả.
Ít nhất kể từ năm 1975, sau khi cả nước thành một khối dưới mái nhà XHCN, có một tờ báo chính thống do đảng lãnh đạo, đưa ra tuyên bố: là báo cánh tả.
Việt Nam hiện thời có báo cánh tả hay không, câu trả lời xin nhường cho cơ quan chỉ đạo, cơ quan quản lý báo chí cũng như dư luận xã hội.
Báo Đại Đoàn Kết là báo cánh tả, khẳng định của tổng biên tập Hồng Thanh Quang, nếu đúng, số đầu báo còn lại, chiếm đại bộ phận, thuộc loại hình báo cánh hữu.
Hai trường phái báo chí, cánh tả và cánh hữu, đương nhiên cách làm báo sẽ rất khác nhau. Nếu không đối lập, cánh tả và cánh hữu sẽ luôn không cùng âm điệu, không cùng cách nhìn … Sự khác biệt không chỉ là phương pháp, mà chính là nội dung được chuyển tải, gam màu chính trị của thông tin.
Nói được làm được, đã nói là làm. Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết hiện thời thể hiện mạnh mẽ báo “cánh tả” bằng những việc làm cụ thể, tạo ra những dấu ấn vô cùng đặc biệt. Về khoản này mà nói, trong làng báo chí quốc doanh hiện thời, ngoài Hồng Thanh Quang, không có người nào dám làm như vậy.
Cách đây chưa lâu, thông qua trang tin điện tử, ấn phẩm của báo Đại Đoàn Kết, cơ quan báo chí này, do Hồng Thanh Quang đứng đầu, mượn lời chuyên gia quân sự Trung Quốc đưa ra tuyên bố rùng rợn: Việt Nam xâm lược Campuchia. Đây là “quả bom thông tin” đối với mặt trận tư tưởng và báo chí của Việt Nam.
Nhiều lão thành cách mạng, kể cả một số tử tù thời chống Mỹ, lên tiếng phản đối dữ dội, họ coi đó là bịa dặt trắng trợn, xúc phạm danh dự các thế hệ “anh bộ đội cụ Hồ”. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao, cơ quan chỉ đạo, cơ quan quản lý báo chí vẫn làm thinh. Phải chăng các cơ quan đầu não ấy có vấn đề về tư tưởng, phải chăng họ đồng điệu “cùng thuyền” về chính trị với báo Đại Đoàn Kết.
Lại thêm dẫn chứng mới toanh về bản chất “cánh tả” của báo Đại Đoàn Kết. Trong ấn phẩm Đại đoàn Kết Tinh Hoa Việt, số 85/2018, tại trang 9, bài viết về lưỡng quốc tướng quân Nguyễn Sơn, có những khẳng định vô cùng… cánh tả.
Vụ “nhân văn giai phẩm” đang từng bước được làm sáng tỏ, hậu thế được tiếp cận đúng sự thật, minh oan cho những người bị oan sai, cho dù việc làm ấy quá muộn. Báo Đại Đoàn Kết, trong số báo nói trên, dõng dạc đánh giá: “So sánh phong cách ứng xử quân tử ấy (của tướng Nguyễn Sơn) với cung cách đối xử tiểu nhân đối với giáo sư Trương Tửu và các giáo sư danh tiếng khác như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo… trong vụ nhân văn giai phẩm sau này”. Đoạn văn tiếp theo nhấn mạnh thêm: “Nguyễn Sơn là tướng nhưng tướng văn, trong khi không ít vị phụ trách văn nhưng lại cư xử thiếu chất văn”.
Đáng cộng sản Việt Nam, người đứng đầu là GS.TS Nguyễn Phú Trọng, đang quyết liệt thực hiện chiến dịch chống suy thoái tư tưởng bằng luận thuyết chống “tự chuyển hóa, tự diễn biến”. Báo Đại Đoàn Kết chứng tỏ bản chất “cánh tả” bằng cách, chẳng khác nào giáng trả nảy lửa với luận thuyết nói trên, khi mượn lời của tướng Nguyễn Sơn nói rằng: “Đảng ta, về mặt triết học, thừa nhận mọi hiện tượng vật thể cùng các ý thức xã hội luôn vận động phát triển, không hề có bất biến cố hữu. Ai cứ khư khư tự tôn vinh là “muôn năm”, là “vạn tuế” là “duy tâm siêu hình”. Chẳng biết câu này của tướng Nguyễn Sơn (được báo Đại Đoàn Kết trích dẫn) xuất xứ từ tác phẩm nào.
Cả nước hiện có hơn 800 tổng biên tập, kể cả báo và tạp chí. Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết làm được những việc “đại vĩ đại” như vậy, tại sao số đông các tổng biên tập không dám làm. Làm thế khác chi tự treo cổ, nhiều tổng biên tập sẽ phân bua như vậy. Các quan làm báo quốc doanh đã nhầm to, tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết chứng tỏ bản chất “cánh tả” ngang nhiên như vậy nhưng, không những vẫn sống, mà còn sống khỏe.
Ai rồi cũng phủi tay giã biệt chức tước, rời cõi tạm để về với chốn vĩnh hằng. Cái để lại là sức nặng nhân cách, nền tảng phẩm hạnh và chút ít hiệu quả công việc (nếu có). Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết hiện thời, cái để lại không phải nhân cách, không phải phẩm hạnh, mà là thể hiện, kể cả lời nói và việc làm, bản chất “cánh tả” của báo Đại Đoàn Kết.

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

"ĐẠO SẮC MÀU MÁU" - CHUYỆN XƯA VÀ SỰ ĐỜI NỢI TÁC GIẢ HÀNH NGHỀ

Nhà báo Bá Tân


                
Chúc mừng Từ Khôi có thêm’’đứa con tinh thần’’khá có sức nặng,được dư luận quan tâm.
                
Liên tục hai năm, nếu sinh đẻ bằng quan hệ vợ-chồng,Từ Khôi sẽ bị quy cho vỡ kế hoạch. Ngược lại, trên phương diện lao động sáng tạo văn chương,Từ Khôi đáng được trân trọng bởi hai năm liên tiếp cho ra đời hai tác phẩm tạo chỗ đứng vững chắc trong lòng bạn đọc.
                
Vụ án Thái Sư hóa hổ cũng như các nhân vật, những tình tiết lịch sử đặc sắc trong ’’Đạo sắc màu máu’’ không xa lạ với những ai am hiểu lịch sử, ham làm giàu hiểu biết bằng đọc sách. Nói về đề tài không mới,nhiều người đã biết, nhưng đọc tác phẩm của Từ Khôi vẫn bật lên những điều mới mẻ,sự lay động xốn xang,câu chữ thổn thức gắn suy tư chiều sâu lịch sử với sức nóng hầm hập của xã hội đương thời.
                
Những chuyện xưa được tái hiện trung thực đầy sáng tạo, văn chương là phải thế, đó là đóng góp đáng trân trọng của Từ Khôi.Là nhà báo, nếu chỉ một mực a dua theo định hướng răm rắp một chiều, đừng mơ trở thành ngòi bút được công chúng đón đợi. Từ Khôi đã vượt qua nhà báo luôn bị ’’vòng kim cô’ bủa vây siết chặt,tự mình tìm ra con đường không thể ngăn chặn,tạo ra ngòi bút nhà văn luôn hướng về bầu trời tự do.


                
Luận giải tác phẩm của Từ Khôi, ngộ ra những điều ’’ý tại ngôn ngoại’’ rất thú vị. Một số nhà văn, nhà báo đã lên tiếng, và sẽ có thêm những bài bình phẩm ca ngợi tác phẩm của Từ Khôi.
                
Tôi muốn đề cập một khía cạnh không có trong tác phẩm nhưng lại gắn quyện không thể tách rời với tác giả Từ Khôi. Khía cạnh này,môi trường sống nơi Từ Khôi đang cầm bút, theo tôi, trở thành chất xúc tác để Từ Khôi nhìn thấy nhiều góc cạnh từ vấn đề của lịch sử,diễn đạt bằng ngôn từ mang hơi thở cuộc sống đương thời.Chỉ có người trong cuộc, một thời sống chết với nhau mới có thể chia sẽ vấn đề máu lửa này với Từ Khôi.
                
Môi trường sống nơi Từ khôi đang hành nghề có cái gì đó phảng phất ’’hương vị’’ những chuyện, những cảnh đời được tái hiện trong tác phẩm của Từ Khôi. Không như vụ án Thái sư hóa hổ, chưa bi thảm đến mức như những kẻ đạo tặc phản nghịch trong ’’Đạo sắc màu máu’’. Nhưng nơi Từ Khôi đang hành nghề cũng la liệt hắc ám, sặc mùi chợ búa, và có cả vụ án mà nguyên đơn chính là Từ Khôi.
                
Lần đầu tiên trong lịch sử báo chí quốc doanh,Từ Khôi cùng hai đồng nghiệp ở báo Đại Đoàn Kết đứng ra khởi kiện tổng biên tập. Trước đó, vì quyết chí chống lại những sai phạm nghiêm trọng của báo Đại Đoàn Kết,Từ Khôi cùng hai đồng nghiệp bị trù dập bằng cách buộc thôi việc. Cơ quan chủ quản không những không ngăn chặn sai phạm mà còn tiếp tay cho kẻ đứng đầu tờ báo này làm bậy, làm càn.
                
Thời điểm ấy đứng đầu cơ quan chủ quản báo Đại Đoàn Kết là một ủy viên bộ chính trị, lúc đầu nhiều người tràn trề hy vọng. Kết cục chỉ là chém gió, chẳng có gì hơn người tiền nhiệm. Sai phạm ở báo Đại Đoàn Kết không những không giảm mà còn gia tăng. Thời nào cũng vậy, bên cạnh những người tử tế, có không ít những kẻ ranh ma quỷ quái đội lốt mặt người. Gặp thời loạn,như hiện thời, la liệt bè lũ mặt người dạ thú.
                
Chạm bút vào lịch sử thuở xưa, Từ Khôi bắt gặp sự đời nơi mình công tác. Lịch sử có dòng chảy tự thân của nó,vấn đề là người viết có đủ năng lượng nhập thân vào đó hay không.Từ Khôi vừa biết cách vừa có năng lượng hòa mình trong dòng chảy lịch sử.
                
Tức nước vỡ bờ, Từ Khôi cùng hai đồng nghiệp khởi kiện,vụ án được đưa ra xét xử công khai, phần thắng thuộc về nguyên đơn, bị đơn báo Đại Đoàn Kết thua trắng bụng. Sau khi thắng kiện, để được trở lại làm việc như hiện thời, Từ Khôi cùng hai đồng nghiệp phải bước qua con đường đầy chông gai do nhóm lợi ích cơ quan báo cùng cơ quan chủ quản cố ý gây ra.
                
Trở thành nạn nhân của bọn mặt người dạ thú, không những không gục ngã, Từ Khôi đã vượt lên biến họa thành phúc, coi đó là sự trải nghiệm,qua đó trưởng thành cả về cốt cách làm người và năng lực cầm bút. Từ Khôi tạo ra đối trọng trong làng báo, trước hết tại nơi đang hành nghề.Không ít kẻ mang danh nhà báo chỉ biết hùng hục nặn ra bài để kiếm nhuận bút, trọn đời a dua một chiều, làm báo kiểu đó khác chi trâu què lầm lũi kéo cày để được chủ thí cho mớ cỏ thối.

Bá Tân

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

Tố cáo sai sự thật, phải bồi thường. Tố cáo đúng thì sao?

Bá Tân



Báo Đại Đoàn kết ngày 25/5/2018, trương lên trang 1 bài viết in đậm tiêu đề: “Tố cáo sai sự thật, phải bồi thường”. Đầu đề bài báo như là giọng quan tòa, nói theo sách. Nội dung bài viết chẳng có gì mới mẻ, mà chỉ là cái thứ “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”.

Đăng bài này ở trang nhất, báo Đại Đoàn kết nhằm dụng ý cảnh báo hay là đe dọa người đang tố cáo báo Đại Đoàn kết.

Nội dung bài viết sáo rỗng, nhai đi nhai lại những thứ cũ rích mốc meo. Trương bài này ra để cảnh báo thì quá non nớt cả về chính trị và nghiệp vụ báo chí. Nhìn trên mặt báo thường ngày, và nếu có dịp nghe người đứng đầu tờ báo này huyên thuyên trong hội họp, dễ nhận ra thứ hạng tương tự như nhận xét nói trên.

Dùng vị trí “đất vàng” trang nhất đăng bài này là nhằm mục đích hăm dọa. Nhũng ai thấu hiểu nội tình báo Đại Đoàn kết, nhất là những vụ việc sai phạm nghiêm trọng, bắt nguồn từ Tổng Biên tập, sẽ có căn cứ đưa ra nhận xét xác đáng như vậy.

Khẳng định trên đây không những chuẩn xác mà còn thời sự, bởi vì hiện thời báo Đại Đoàn kết (trước hết là Tổng Biên tập) đang là đối tượng bị tố cáo. Bị tố cáo vì gây ra nhiều sai phạm, đứng đơn tố cáo chính là người của báo Đại Đoàn kết.

Có tật hay giật mình. Khi có tật người ta hay dùng mẹo vặt để hăm dọa. Kẻ tiểu nhân, không chịu nhận ra sai phạm, thậm chí còn liên tục tái phạm, chính là đối tượng quen thói cậy quyền đe dọa. Coi thuộc cấp như là tôi tớ, hoặc thuộc cấp không có dũng khí làm người chân chính mà chỉ là túi cơm giá áo, môi trường ấy sẽ đẻ ra kẻ cầm đầu kém năng lực chuyên môn nhưng lại quỷ quái về thủ đoạn lừa trên, dối dưới, mở mồm ra là sặc mùi hăm dọa.

Tố cáo sai sự thật, phải bồi thường. Đương nhiên là vậy. Nói thế khác chi cô giáo dạy toán cho học sinh theo kiểu: bàn tay em có 5 ngón, cô chặt đi 1 ngón, hỏi còn lại mấy ngón.

Báo Đại Đoàn kết phải trả lời câu hỏi ngược lại: tố cáo đúng sự thật thì sao? Dù không muốn, thậm chí tìm cách trốn tránh, báo Đại Đoàn kết (trước hết là tổng biên tập) vẫn phải đối diện với câu hỏi đanh thép ấy.

Kể cũng lạ, nhiều năm liên tục, thậm chí nhiều đời tổng biên tập, nội bộ báo Đại Đoàn kết luôn có nhũng tố cáo đầy ắp sự thật. Nhũng người đứng đơn tố cáo là nhũng nhà báo quả cảm, hoàn toàn vì mục đích xây dựng, và căm ghét đến tận xương tủy bọn dùng chức quyền chà đạp đạo lý và ăn tạp, vơ vét mọi thứ. 

Ở báo Đại Đoàn kết đã có một số tổng biên tập bị mất chức bởi có sự tố cáo từ nội bộ, một số phóng viên đã quyết liệt đấu tranh bền bỉ, dù bị đe dọa vẫn không nản chí.

Lịch sử đang lặp lại ở báo Đại Đoàn kết. Đây không phải ngẫu nhiên, mà là điểm gặp nhau theo quy luật của những cơn sóng gầm vang trên đại dương. Đơn tố cáo chính danh của nhà báo H., tố cáo một số sai phạm nghiêm trọng của tổng biên tật báo Đại Đoàn kết, được cơ quan chủ quản tiến hành xác minh cách đây hơn một năm. Sự thật được làm sáng tỏ (dù chưa phải đầy đủ như đơn tố cáo) nhưng đến nay (cơ quan chủ quản) vẫn không chịu xử lý.

Cố tình trì hoãn, thậm chí tìm cách bao che sai phạm của Tổng Biên tập báo Đại Đoàn kết, trở thành căn bệnh nan y của cơ quan chủ quản. Cơ quan chủ quản đi sai nước cờ rất nghiêm trọng, cố tình trì hoãn không thể “để lâu cứt trâu hóa bùn”, mà ngược lại làm cho vấn đề càng trở nên rắc rối phức tạp hơn nhiều.

Bàn tay không che được mặt trời. Vải thưa không che được mắt thánh. Không gì hùng biện bằng sự thật. Cơ quan chủ quản cũng như người đứng đầu báo Đại Đoàn kết đừng mê muội, hy vọng che đậy được sự thật, càng không thể cả vú lấp miệng em, xỏ xiên lật kèo sai thành đúng.

Xin nói vắn tắt một câu thế này: Ở báo Đại Đoàn kết còn có nhũng sai phạm cần được tố cáo một cách đanh thép. Báo Đại Đoàn kết trắng trợn đưa tin: Việt Nam xâm lược Campuchia. Sai phạm đặc biệt nghiêm trọng ấy có nên tố cáo đanh thép hay không? Cơ quan chủ quản “mù” ý thức chính trị đến mức làm ngơ, thậm chí bao che cho sai phạm tày trời như vậy. Chẳng lẽ cơ quan chủ quản đồng tình với quan điểm chính trị phản động của báo Đại Đoàn kết? Bộ Chính trị, Ban Bí thư nên xem xét quan điểm chính trị của cơ quan này.

Những người kiên cường đấu tranh chống tiêu cực ở báo Đại Đoàn kết đang và sẽ tiếp tục, bằng nhiều cách, lôi bằng được sự thật ra ánh sáng. Cho dù bị hăm dọa, thậm chí hơn cả thế, cuộc đấu tranh chống tiêu cực ở báo Đại Đoàn kết sẽ ngày càng quyết liệt, và đích đến chiến thắng đang chờ phía trước.

*Bá Tân là một nhà báo kỳ cựu của báo Đại Đoàn Kết.

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Hoan hô đồng nghiệp báo Công an nhân dân

Bá Tân (nhà báo)

Báo Công an nhân dân cũng như các bản báo khác, có hai loại người: tử tế và không tử tế. Nói chung xã hội là vậy.

Tôi và những người như tôi hết lòng ủng hộ và nhiệt liệt hoan hô những đồng nghiệp chân chính ở báo Công an nhân dân. Các bạn, những đồng nghiệp chân chính, đã hiên ngang vượt qua chính mình, đứng lên chống lại thế lực quen thói cướp đoạt, trong đó có kẻ là thủ lĩnh trực tiếp của các bạn. Hoan hô, nhiệt liệt hoan hô những đồng nghiệp chân chính như các bạn. 

Ở báo Công an nhân dân (cũng như các báo khác) còn có một bầy, chúng nó cố kết với nhau tạo thành nhóm lợi ích. Bọn này có chung ’’đam mê’’ thấy cái gì ăn được là tranh phần, sẵn sàng nằm dưới dép thượng cấp nhưng lại nhẫn tâm dẫm lên đầu thuộc cấp. Bọn đó mà được hoan hô, hình như có kẻ bưng bô vẫn tung hô chúng nó, khác chi đưa gái mại dâm đi làm từ thiện cho những đứa bị HIV giai đoạn cuối. 

Những đồng nghiệp tử tế ở báo Công an nhân dân bị lừa, thủ phạm chính là thủ lĩnh trong cơ quan, các bạn trở thành nạn nhân. 

Lừa đảo không phải chuyện xa lạ trong xã hội Việt Nam đương thời. Chưa khi nào đất nước này ‘’nở rộ’’ lừa đảo như hiện thời. Tủi nhục quá, thật xót xa. 

Một bộ phận dân chúng lừa dối nhau,làm hại lẫn nhau. Quan chức thì khỏi phải nói, họ lừa dân như cơm bữa, và chúng nó sẵn sàng lật lọng để cướp phần được cho mình, dí phần thua cho...đồng chí. Dối trá và lừa đảo xẩy ra trên nhiều phương diện,trên các cấp độ: kinh tế và văn hóa, pháp luật và đạo lý, vĩ mô và vi mô, sinh mạng chính trị và hạnh phúc gia đình... 

Ông bà, cha mẹ đời nào cũng luôn răn dạy con cháu phải sống tử tế, không được lừa dối, tránh xa lừa đảo. Bao thế hệ thầy cô luôn dẫn dắt học trò bằng cách lấy cái đẹp làm gương, đưa ra cái xấu để lên án. Thế mà cái xấu, hành vi lừa đảo vẫn tràn lan trong xã hội đương thời. Vì sao, tại ai. Ai cũng có lời giải đáp, câu trả lời không khó. 

Chẳng cần ’’ánh sáng’’ Mác-Lê-Nin, cóc cần lý sự cùn của ‘’binh đoàn’’ GS,TS. Tự bà con nông dân , kể cả những người ngày ngày cửu vạn nơi ga tàu bến xe cũng diễn giải đầy thuyết phục về cái căn nguyên dẫn đến sự ’’đua nở’’ hành vi xấu, thói lừa đảo. 

Quay lại hành vi tráo trở lừa đảo ở báo công an nhân dân. Đích thị là lừa đảo, không thể bác bỏ. Nhóm lợi ích, trước hết là kẻ thủ lĩnh của tờ báo này giả dụ có đến 10 cái lưỡi trong một cái miệng cũng không thể lấp liếm che đậy hành vi gian xảo lưu manh ấy. 

Các đồng nghiệp chân chính ở báo Công an nhân dân, những người bạn tử tế ở đây thân mến. Là những người làm báo chuyên nghiệp, biết tường tận hiện trạng xã hội đương thời, tin rằng các bạn đồng tình với tôi điều này: hành vi tráo trở lừa đảo nơi các bạn công tác không phải loại đặc biệt, chưa thật sự ghê ghớm nếu đặt nó trong xã hội đương thời. 

Tiền (bị lừa đảo) chưa thật sự lớn. Bọn tráo trở lật lọng chỉ là nhóm nhỏ cho dù hành vi rất trắng trợn. Tác hại chưa bị ’’di căn’’ trên diện rộng... Tóm lại, so với xã hội đương thời, vụ việc này chưa thuộc diện đại án, mà chỉ là nằm trong top’’chiếu dưới’’. Nói vậy là đặt cái riêng trong cái chung, chứ hoàn toàn không nương nhẹ cho kẻ ăn cướp, càng không thể tha thứ cho bọn chỉ vì máu mê tiền bạc bất chính coi đồng nghiệp, bạn bè không bằng rơm rác. 

Cách báo Công an nhân dân không xa, cùng địa bàn Hà Nội, còn có ’’dự án ma’’ nhà ở của báo Đại đoàn kết thuộc loại ’’treo’’ vô thời hạn. Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông (vua của dự án lùi tiến độ và vượt trần tổng mức đầu tư) chỉ là cái đinh rỉ so với dự án nhà ở của báo Đại đoàn kết. Sau gần 20 năm triển khai, cùng với nhiều bê bối do bọn lợi ích nhóm gây ra, thời hạn có nhà ở của dự án này vẫn còn ở phía... chân trời. 

Nguyên tổng biên tập báo Đại đoàn kết bị mất chức, trong nhiều sai pham có sai phạm phát sinh từ dự án nhà ở của cơ quan. Nguyên kế toán trưởng báo Đại đoàn kết, cháu ruột của nguyên tổng biên tập, bỏ của chạy lấy người (lẽ ra phải truy tố) sau khi cố ý gây ra sai phạm nghiêm trọng ở dự án này. Những người chân chính ở báo Đại đoàn kết đấu tranh quyết liệt, lôi bằng được vụ việc ra ánh sáng, nhưng cách thức đấu tranh không ’’độc’’ bằng cách làm của nhũng đồng nghiệp chân chính ở báo Công an nhân dân. 

Báo Công an nhân dân với báo Đại đoàn kết duyên thì chẳng biết, còn nợ thì có. Báo Công an nhân dân là nơi ’’di căn’’ cho báo Đại đoàn kết một ’’lều’’quản lý, chỉ sau thời gian ngắn cầm quyền, ’’lều’’ quản lý này gây ra cho báo Đại đoàn kết nhiều sai phạm, chồng chất tai tiếng. 

Vụ việc tai tiếng ở báo Công an nhân dân, xuất hiện cách thức đấu tranh rất đặc biệt. Nếu không nhầm, đây là loại hình đấu tranh lần đầu hiên hữu trong làng báo chí quốc doanh. Biểu tình là chưa phải, chưa đạt tới địa hạt của ’’sân chơi’’ biểu tình. Nhưng cách đấu tranh của các bạn có cái gì đó na ná, hao hao với biểu tình. Quá tệ, đã bước vào thế kỷ 21 nhưng Việt Nam vẫn ‘’nói không’’ với biểu tình. Đó là thủ tiêu đấu tranh theo kiểu tiêu cực. 

Phương thức đấu tranh của các đồng nghiệp chân chính ở báo Công an nhân dân không bị cấm, không vi phạm pháp luật. Tức nước vỡ bờ. Thà hy sinh tất cả chứ không chịu làm nô lệ. Còn cái lai quần cũng đánh... Hàng ngày,trong hoạt động nghề nghiệp, các bạn ’’tác chiến’’ với khí thế như vậy. Bây giờ,khi trở thành nạn nhân của bọn kẻ cướp,các bạn vùng lên đấu tranh như là những người lính ra trận hừng hực với tinh thần quật cường. 

Hoan hô các đồng nghiệp chân chính, những người bạn tử tế ở báo Công an nhân dân. Tin chắc cuộc đấu tranh chính nghĩa của các bạn sẽ chiến thắng. Bọn tráo trở lừa đảo sẽ phải trả giá đắt. Các bạn trở thành người cầm cờ đi tiên phong mở đường cho một loại hình đấu tranh lần đầu xuất hiện trong lịch sử báo chí quốc doanh. 

Hoan hô các bạn. Những đồng nghiệp tử tế, số đông bạn đọc chân chính luôn ở bên cạnh các bạn. 


(Nhà báo Bá Tân gởi tới Hữu Nguyên' blog)