Thứ Ba, ngày 02 tháng 8 năm 2016

Quên ví và "cướp bánh mì"

Mình chẳng phải thiên tài nên không bị bệnh đãng trí, thỉnh thoảng chỉ hay quên... ví.


Nhiều lần đi ăn sáng xong thì phát hiện mình quên ví. May cái quán này ăn nhiều lần nên quen mặt, chủ quán vui vẻ khi mình thật thà thú nhận "tội quên ví",  rằng lần sau anh trả luôn cũng được mà.


Mình nghĩ, chắc là cái mặt của mình coi cũng không đến mức gian gian nên có lần quên ví ở cái quán lạ hoắc, chẳng quen chẳng biết gì nhau, đang loay hoay tìm cách "thoát thân" thì bỗng dưng có người khách ngồi cùng bàn, đối diện, nhìn anh ta chắc cũng là dân lao động cực nhọc, chẳng giàu có gì, khe khẽ nói với mình: "Tui cũng hay quên ví lắm, nên biết anh khó xử. Thôi để tui trả tiền cho anh luôn, đừng ngại".


Mình quá bất ngờ, vì chưa nói câu nào mà anh này nhìn mặt đã biết bụng dạ mình rồi. Tất nhiên là hiếm hoi gặp được người tốt là quá may mắn, nhưng mình vội vàng cảm ơn anh ấy,  nhẹ nhàng từ chối rồi điện cho thằng em nhà gần cái quán ấy đem tiền ra giải thoát cho mình. Chỉ khổ thân thằng em còn đang ngủ nướng trên giường.


Nhờ may và chắc là cũng có cái mặt thật thà nên nhiều lần mình thoát được tội "cướp đồ ăn sáng".

Nghĩ tới hai thằng nhóc bị buộc tội "cướp bánh mì" mình thấy bất công cho chúng quá. Chúng cũng đi mua đồ ăn sáng, thỏa thuận dân sự giữa đôi bên đã hình thành. Bà chủ quán đã tự nguyện giao  bánh mì cho chúng. Chỉ có điều là chúng không có ví, hoặc ví rỗng nên không thể trả tiền cho bà ấy. Và giải quyết vấn đề bằng cách ôm bánh mì bỏ chạy. Người ta nghe la cướp liền đuổi theo bắt lại. Thế là thành cướp.


Chúng trẻ người non dạ nên hành động thiếu suy nghĩ hơn là có ý đồ tổ chức đi ăn cướp và thực hiện hành vi ăn cướp. Trong trường hợp này, nhiều luật sự đã phân tích và cho rằng chúng chỉ có thể bị khép vào tội lạm dụng tín nhệm để chiếm đoạt tài sản công dân, với số tài sản trị giá là 45.000 đồng. Không có yếu tố nguy hiểm hay đe dọa nguy hiểm nào cho cộng đồng.

Vậy mà chúng bị bắt bỏ tù và bị kêu án tù giam vì bị buộc tội ăn cướp.

Formosa gây ra thảm họa nguy hiểm cho môi trường biển Việt Nam, ảnh hưởng xấu và lâu dài tới hàng triệu người dân Việt Nam, hậu quả nghiêm trọng khó lường còn được Chính phủ ta rộng lòng tha thứ, kêu gọi dân chúng mở lòng khoan dung, độ lượng, thông cảm cho Formosa mà bỏ qua, “đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại”.

Không ít vụ án liên quan tới tội “thiếu trách nhiệm, hay lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản nhà nước”… mức thiệt hại lên tới tiền tỷ mà thủ phạm nhờ nhân thân tốt, nhờ ăn năn hối cải, nhờ khai báo thành khẩn đã được khoan hồng, miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, ung dung thoát án ngồi tù, hoặc chỉ hưởng án treo.

Nghĩ vừa thương vừa giận cho hai cái thằng nhóc chưa thành niên vì đói mà thiếu suy nghĩ gây ra cái vụ “cướp bánh mì” để phải ngồi tù. Phải chúng nó thật thà như … tui, có gì thì khai báo thành khẩn với chủ quán thì đâu nên nỗi. 

Vì chúng mà nền tư pháp Việt lại phải dỡ khóc dỡ cười, tội này mới to.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét