Thứ Hai, ngày 18 tháng 8 năm 2014

Cầu thủ Đại đoàn kết tại sao không ra sân?

Tôi thích nhận xét này của nhà báo Bá Tân: "Kẻ nào leo lên bằng đầu gối, kẻ đó suốt đời dị tật lương tâm".

Tuy vậy, nhà báo Bá Tân có vẻ tin tưởng và kỳ vọng vào cuộc thi tuyển tổng biên tập báo Đại đoàn kết.

Cũng phải và cũng thông cảm với ông, vì điều đó thật sự cần và cấp bách cho những nhà báo chân chính đang gắn bó cuộc đời mình với tờ báo này.

Nhưng, không ít người nghi ngờ cuộc thi tuyền đầy tình tiết cấp bách và chữa cháy này.

Sau thời kỳ đen tối của Đinh Đức Lập, bị kết thúc hết sức đột ngột, những kẻ đi bằng đầu gối (từ dùng của Bá Tân) vẫn còn đó và đang ra sức tung hê ủng hộ chủ nhân mới theo kiểu bá đạo của chúng.

Cấp trên chủ quản của tờ Đại đoàn kết cũng chỉ mong muốn nhanh chóng “bình định” tờ báo này sao cho đừng có mang thêm tai tiếng cho MTTQ Việt Nam nữa như thời Đinh Đức Lập.

Tìm được người vừa biết vâng lời vừa biết cách làm cho tờ báo gia tăng uy tín trong xã hội ngày nay chẳng khác chi đi tìm suối nước nóng giữa miền Bắc Cực.

Thôi thì cũng làm cho ra vẻ rằng cũng công khai, cũng minh bạch, cũng sàng lọc kỷ càng theo kiểu văn minh, hiện đại, để rồi gán cái ghế ấy cho cái người thích và mê nó nhất là được (người biết lo và biết chạy nhất chứ không phải là người có đủ trình độ, phẩm chất và năng lực nhất - cái xã hội ta cái gì cũng phải chạy: từ nhỏ đã chạy nhà trẻ, lớn chút chạy trường, chút nữa chạy bằng cấp, chạy việc làm…. rồi chạy chức, chạy quyền, khi lâm nạn thì chạy án…). Vởi người có những cam kết nội bộ cực kỳ hoành tráng, còn sau đó thì hạ hồi phân giải.

Để rồi xem, anh chị em báo Đại đoàn kết vì sao không muốn ra sân chơi? 

Những người tử tế vì biết quá rõ cái trò tuyển dụng này chẳng nhắm vào những người có nghề, có năng lực và nhất là có tâm huyết và bản lĩnh nghề nghiệp. Những kẻ “buôn vua” thì chuyên nghề “núp” để điều khiển mọi chuyện (Lập cũng từng bị nhiều người điều khiển như con rối nên mới chết thê thảm), chẳng dại gì ra mặt tranh chức gánh thêm trách nhiệm đôi khi còn xôi hỏng bổng không.

Nghề báo trong chế độ này đôi khi có những quyết định lớn lao hơn cái cái ghế mà mình đang an tọa. Chẳng có luật pháp nào bảo vệ cho người làm nghề trung thực, chỉ có quan hệ, quan hệ và biết vâng lời mới có thể đảm bảo sự an toàn cho cái ghế.

Muốn giữ ghế thì phải biết vâng lời. 

Cho dù có bẩn thỉu cỡ nào, chỉ cần biết vâng lời là vẫn cố trì hoản và giữ được ghế càng lâu càng tồt, cho đến khi quá hôi thối không còn ai chịu đựng được như trường hợp Đinh Đức Lập.

Người nào đó ở báo Đại đoàn kết còn đám công khai ra làm ứng viên duy nhất vào ghế tổng biên tập báo này quả thật ít nhất phải có lòng dũng cảm. Sau đó, phải có khát vọng làm cho ra việc ở chính tờ báo này. Người trong nhà, người tại chỗ, còn biết chạy đi đâu khi số phận đã ràng buộc mình với chính cơ quan này.

Cho nên, sống chết và làm nên chuyện hay không đôi khi chính là cái thời thế buộc con người ta phải hành động.

Dù cho ứng viên duy nhất này của tờ Đại đoàn kết sau đây có thất cử, bản thân tôi vẫn bày tỏ sự ngưỡng mộ và chúc tốt lành cho người ấy.

Còn hơn một lũ nửa người nửa ngượm răm rắp phương châm “thập diện mai phục” chờ gió chiều nào sẽ nhất tề hưởng ứng theo chiều đó để hưởng lợi cho riêng mình. Bọn này thật đáng khinh bỉ và loại bỏ khỏi hàng ngũ những người làm báo chân chính.

Những kẻ đó mới thật sự là lũ ăn hại báo Đại đoàn kết và xã hội, nhân danh làm báo.

Tại sao không ra sân?

Bá Tân

Báo Đại Đoàn Kết đang trong quá trình thi tuyển tổng biên tập. Cuộc thi này trở thành sân chơi cho đội ngũ báo chí chuyên nghiệp, nhất là những người đang công tác tại báo Đại Đoàn Kết

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử báo chí Việt Nam, tổng biên tập được quyết định thông qua thi tuyển. Cách làm độc đáo này của cơ quan chủ quản báo Đại Đoàn Kết đáng được điểm 10.

Theo thể lệ đã công bố, báo Đại Đoàn Kết có đến hàng chục người đủ điều kiện và tiêu chuẩn thi tuyển tổng biên tập. Vả lại, tại báo Đại Đoàn Kết, có một số người đang khao khát muốn trở thành thành viên trong ban biên tập.

Cơ quan chủ quản tạo ra cầu, bằng cách mở cuộc thi tuyển công khai và đón nhận mọi đối tượng bảo đảm điều kiện và tiêu chuẩn theo quy định.

Không ít người ở báo Đại Đoàn Kết muốn trở thành lãnh đạo tờ báo, đó là nguồn cung. Có dịp bộc lộ phẩm chất và năng lực thông qua thi tuyển, đó là cơ hội vàng.

Cầu có, cung có. Rất đáng cổ vũ. Cơ quan báo Đại Đoàn Kết, với hàng chục nhà báo, chỉ độc nhất một người có tên trong danh sách thi tuyển tổng biên tập.

Cơ quan chủ quản tổ chức thi tuyển tổng biên tập là tạo sân chơi cho báo Đại Đoàn Kết, vậy mà tờ báo này chỉ có một cầu thủ ra sân. Thật đáng tiếc.

Không tham gia thi tuyển phải chăng vì không thích tiến chức. Không phải. Phải chăng báo Đại Đoàn Kết chỉ có duy nhất một người muốn trở thành tổng biên tập. Rất không phải như vậy. Là người trong cuộc, cùng với sự “chinh chiến” qua nhiều dâu bể, tôi có căn cứ khi đưa ra câu trả lời như thế.

Có thích, có muốn nhưng tại sao không dám thể hiện thông qua thi tuyển. Giá như, ngay trong thời điểm này, cơ quan chủ quản thực hiện thăm dò bổ sung nhân sự cho ban biên tập thì “bầu không khí” ở đây có sự đối nghịch với thi tuyển.

Cũng là thăng tiến, nhưng đi lên bằng đôi chân năng lực cường tráng, với leo lên bằng đầu gối là hai kiểu chơi đối lập. Một bên rất đáng kính trọng. Một bên đáng ném vào sọt rác. 

Bọn đi bằng đầu gối đâu phải hiếm, càng không phải cá biệt. Thời loạn, bọn đi bằng đầu gối càng có dịp ngoi lên. Ở đâu xuất hiện kẻ leo lên bằng đầu gối, ở đó bầu không khí chính trị sẽ bị ô nhiễm.

Sẽ là ngộ nhận nếu cho rằng, bọn đi bằng đầu gối luôn trung thành với chủ. Khi cần, để cầu chức và cầu tiền, chúng nó rắp tâm làm theo và cung phụng chủ đủ thứ. Lúc chủ thất thế, chúng sẵn sàng đá đít và tìm kiếm chủ mới để tiếp tục “ sự nghiệp” đi bằng đầu gối.

Kẻ nào leo lên bằng đầu gối, kẻ đó suốt đời dị tật lương tâm.

Thứ tật bệnh đáng nguyền rủa ấy, không chỉ làm cho kẻ đi bằng đầu gối ô nhục trọn đời, mà còn di căn cho đời con, đời cháu. Những kẻ đi bằng đầu gối là tôi tớ của bọn bán chức bán quyền, nhưng lại là kẻ thù của những người cốt cách hiên ngang, 

Cuộc thi nào cũng vậy, có người trúng, có người trật là chuyện bình thường. Tham gia thi tuyển nếu không trúng, chẳng mất gì cả, qua đó có dịp thử sức nhận ra cái đã có và cái còn thiếu để tiếp tục bồi đắp. Chỉ những kẻ xấu bụng hoặc hiểu biết quá non nớt mới chê bai người thi không trúng tuyển.

Không nên ưu tiên ( nói đúng hơn là chẳng cần ưu tiên ) nhưng cơ quan chủ quản rất nên khuyến khích phóng viên báo Đại Đoàn Kết tham gia thi tuyển tổng biên tập. Làm như vậy không phải “đối đầu” trong nội bộ mà , điều này cực kì quan trọng, tạo sự cạnh tranh lành mạnh từ đó hình thành đội ngũ kế cận cho tờ báo.

Cuộc thi tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết sắp diễn ra. Đáp số của bài toán sẽ được công bố. Báo Đại Đoàn Kết đang chờ đợi người cầm lái cùng với bộ máy do người đó tạo dựng. Sân chơi mới. Đội hình mới. Kiểu chơi mới. Đó là những cái mới sẽ có (không thể không có ) đối với báo Đại Đoàn Kết sau khi có người cầm lái mới.


Sau khi bài đã đăng, tác giả Bá Tân có gởi tới chủ blog đề nghị thay đoạn kết của bài viết nói trên. Theo ông, đoạn bổ sung này có thêm chi tiết thú vị. Mời xem sau đây:

Cuộc thi tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết sắp diễn ra. Đáp số của bài toán sẽ được công bố trong thời gian sắp tới. Báo Đại Đoàn Kết đang đồn đoán đáp số này, đáp số nọ. Thông qua đồn đoán đáp số, có thể nhận ra năng lực hiểu biết cũng như động cơ chính trị

Người nào hiểu biết thấu đáo,  nhìn thấy cả ngọn và gốc, thật sự mong muốn cơ quan phát triển vững mạnh sẽ có sự đoán định khác biệt so với ai đó hiểu biết mơ hồ và nghiêng hẳn về toan tính cá nhân . Báo Đại Đoàn Kết đã hơn 1 lần trả giá đắt cho việc nuông chiều lợi ích nhóm , và chính nhóm lợi ích này trở thành một trong những tác nhân dẫn đến sự gục ngã của người đứng đầu cơ quan .


Báo Đại đoàn kết đang chờ đợi người cầm lái cùng với bộ máy do người đó tạo dựng. Sân chơi mới. Đội hình mới. Kiểu chơi mới. Đó là những cái mới sẽ có ( không thể không có ) đối với báo Đại Đoàn Kết sau khi có người cầm lái mới.

Tác giả gởi bài tới blog Hữu Nguyên


3 nhận xét:

  1. Ô. Thế tưởng chủ tịch Nhân đã chấm cái cậu Hồng Thanh Quang rồi cơ mà? Thấy cậu Quang nói với mấy đồng nghiệp là sang tháng 9 chuyển công tác về làm tổng đại đoàn kết. Nhưng chắc thi vờ thôi. chấm cậu Quang rồi thì đợi ngày giờ công bố thôi

    Trả lờiXóa
  2. Ra làm gì. Bác Chính báo Nhân dân về làm TBT rồi. Thấy khoe khắp thiên hạ, thiên cơ bị lộ nên việc thi tuyển thành ra "rớt giá"!

    Trả lờiXóa