Thứ Năm, ngày 07 tháng 11 năm 2013

Dòi một bên và ... ta một bên!

Trưa đứng một mình đợi ai lên 
Đất trời đâu có dưới và trên 
Đồi cao ổi sót rụng một trái 
Dòi ăn một bên ta một bên


Mình thấy cực khoái cái tinh thần vô úy toát ra như không từ những câu thơ của Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn).





Mình không đồng tình lắm với bình luận của một bạn thơ khác rằng: “Hình ảnh “dòi ăn một bên ta một bên” … phản ánh tình trạng nhà thơ đang đói, đói và đói, gian nan và khổ cực bức bách thường xuyên ráo riết đến chỗ gần tuyệt lộ”. (xem ở đây)


“Dòi ăn một bên, ta một bên” thật tương thích và khuấy động thêm cái khí phách “Đất trời đâu có dưới và trên” của nhà thơ trên núi.


Với một tinh thần và khí phách như vậy, đói hay no chẳng còn ý nghĩa gì với Sơn Núi. Cái còn ý nghĩa ở đây là sự bình đẳng, không thể phân biệt được, tự nhiên đến bình thản giữa đất và trời, giữa trên và dưới, giữa dòi và ta, tất nhiên giữa cả đói và no… Không còn chút dấu vết của ý thức nhị nguyên nữa.


Mình cũng từng không ít lần lên đồi, hái những quả ổi “dòi ăn một bên” để rồi “ta một bên” một cách bình thản. Chỉ vì, đó mới chính là những quả ổi cực ngon.


Còn thấy cực ngon, cực khoái… có nghĩa là mình còn phải học hỏi chạy theo cái khí phách của Sơn Núi dài dài…. 

1 nhận xét: