Thứ Năm, ngày 16 tháng 6 năm 2016

Ông Dương Ngọc Dũng đã mắc nhiều sai lầm khi 'mách nước' cho Tổng thống Obama

Sau khi đăng bài 'Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng', báo điện tử Một Thế Giới nhận được rất nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc. Trong đó có ý kiến của độc giả Mật Quang Minh ở TP.HCM. Chúng tôi xin trích đăng ý kiến này.

Tôi là Phật tử Mật Quang Minh, tác giả bài viết “Độc giả không đồng tình việc ngăn Tổng thống Obama thắp hương ở chùa Ngọc Hoàng". Tôi có đôi lời muốn chia sẻ với những luận điểm mà độc giả Thiên Lang dành cho bài viết của tác giả Phạm Đức Dũng.
Trước tiên, tôi hoan hỷ khi BBT báo điện tử Một Thế Giới đã tiếp thu ý kiến bạn đọc và tiếp tục đăng đàn để làm rõ đâu là thực chất vấn đề. Hoan hỷ quý báo đã công khai minh bạch và làm tròn trách nhiệm người làm báo của mình. Đồng thời, tôi cảm ơn độc giả Thiên Lang đã có phản hồi qua bài viết Cần làm rõ ý Tổng thống Obama thắp hương lễ Phật thì 'không tốt về sau'. Mục đích đối luận ở đây không nhằm phân định thắng thua nhưng cần minh định rõ ràng để đạo Phật tránh bị ô nhiễm, xen tạp với những tín ngưỡng văn hóa dân gian.
Đức Phật đã từng dạy: “Này các Tỳ kheo! tâm dua vậy, với Đạo trái nghịch, vậy nên phải dùng tâm ngay thẳng. Phải biết tâm dua vậy chỉ để dối gạt. Người vào Đạo thời không làm vậy. Vậy nên các người hãy dùng tâm đoan chánh ngay thẳng làm gốc” (Trích Kinh Chánh Hạnh). Đồng thời, trong Kinh Tăng nhất A-hàm, tập I, phẩm Tàm quý, Viện nghiên cứu Phật học Việt Nam ấn hành, 1997, tr.295) đã viết “Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo: Có hai hạng người này ở trong chúng Như Lai mà lại khởi lên sự phỉ báng. Thế nào là hai người? Là pháp sai nói là pháp đúng; nói pháp đúng là pháp sai. Đó là hai người phỉ báng Như Lai”.
Phật tử Mật Quang Minh xin tiếp tục trao đổi với độc giả Thiên Lang về những quan điểm trái chiều xung quanh những giải thích sai lầm về tri kiến Phật đà, thông qua bài báo “Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng kể gì?” 

Thứ nhất, xét về vai trò người hướng dẫn Tổng Thống Obama:
Ông Dương Ngọc Dũng là tiến sĩ tôn giáo, vì vậy những phát biểu của ông tiến sĩ sẽ ảnh hưởng lớn đến các quan niệm về tôn giáo, do vậy nên phát biểu những gì đi vào thực nghĩa tôn giáo. Như vậy mới là đúng trách nhiệm của mình. Những gì là tín ngưỡng dân gian thuộc về phạm trù văn hóa không nên bàn tới ở đây.
Vấn đề bạn Thiên Lang đưa ra bằng cụm từ: “the people believe that…” để bao che cho việc ông Dương Ngọc Dũng đưa ra những lập luận sai chánh kiến Phật môn, gieo rắc mê tín là không hợp lý. Nếu đứng cương vị một người bình thường, không có chuyên môn về tôn giáo và học hàm tiến sỹ khoa tôn giáo thì có thể chấp nhận được vì nghe theo tin đồn “người dân tin rằng”. Ở đây, ông tiến sỹ tôn giáo đã được học để trang bị kiến thức thì không thể đánh đồng như những người không có chuyên môn. Hơn nữa, việc  giới thiệu các  tri thức Phật học liên quan đến chùa Ngọc Hoàng với Tổng thống cần có sự phù hợp với tính quốc độ, dân tộc và thời đại. Trong khi đó, ông Dương Ngọc Dũng đã dựa trên kiến thức hiểu biết về Phật học của mình đã đánh đồng với văn hóa dân gian, mang nặng màu sắc mê tín dị đoan để giải thích sai quan điểm và chủ  trương đổi mới và hội nhập của nhà nước Việt Nam đang trong thời kì hội nhập: cụ thể là bài trừ mê tín dị đoan, nâng cao ý thức văn hóa, văn minh trong tín ngưỡng của nhân dân, đặc biệt vấn đề bình đẳng giới luôn được quan tâm.
Tôi thấy bài viết Độc giả chất vấn 'Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng' của ông Phạm Đức Dũng là sự nhìn nhận, suy nghĩ về bản chất chân thật của sự vật hiện tượng dựa lăng kính Phật Đà, theo Thánh giáo lượng, có luận cứ, luận chứng rõ ràng. Còn sự phản hồi của Thiên Lang về bài viết của Phạm Đức Dũng đều là ý chủ quan của mình. Nếu là một người có trí tuệ về Phật pháp cần dựa trên thánh giáo lượng, luận điểm, luận chứng, luận cứ nhà Phật để chứng minh sự nhận định của mình là đúng.
Đức Phật đã dạy: “Này các tỳ kheo, tâm ý của mình không đáng tin cậy. Đừng tin vào tâm ý của mình khi chưa đắc Thánh quả!” (Trích kinh Tứ thập nhị chương)”. Là tỳ kheo đã và đang tu tập mà đức Phật còn dạy vậy huống chi là người không tu tập thì tâm ý chủ quan sẽ nguy hại biết chứng nào?
Một trong những ý chủ quan nguy hại mà Thiên Lang lại khẳng định như sau: “Độc giả lại một lần nữa hiểu lầm chữ “không tốt về sau” mà ông Dũng dùng. Đối tượng không tốt ở đây chính là tôn giáo của ông Obama. Obama theo đạo Tin lành, vốn cấm các hình thức lễ bái thờ phụng với các vị thần khác ngoài Chúa. Ông Dũng là một người am tường về tôn giáo nên nhắc nhở Obama, có thể chỉ vì ngoại giao mà ông Obama phạm phải điều luật của đạo mình”. Vậy những suy nghĩ chủ quan của Thiên Lang đã đảm bảo tính đúng đắn chưa? Thiên Lang còn có cho rằng độc giả Dũng là “quá nghiêm trọng” nữa không? 

Thứ hai, sự hiểu biết và giải thích chưa chuẩn:
“Thứ hai, độc giả lại một lần nữa hiểu lầm chữ “không tốt về sau” mà ông Dũng dùng. Đối tượng không tốt ở đây chính là tôn giáo của ông Obama. Obama theo đạo Tin lành, vốn cấm các hình thức lễ bái thờ phụng với các vị thần khác ngoài Chúa. Ông Dũng là một người am tường về tôn giáo nên nhắc nhở Obama, vì có thể chỉ vì ngoại giao mà ông Obama phạm phải điều luật của đạo mình. “Không tốt về sau” ở đây chính là trong sinh hoạt Tin lành của ông Obama sau này. Đây là một lời khuyến cáo, ông Obama hoàn toàn có thể quyết định làm hay không. Và thực tế đoạn clip đó không có nên cũng không biết ông Obama có thắp hương không” (Hết trích).
TS. Dũng hiểu như vậy thì quá sai lầm và không có hiểu biết. Trong khi những hoạt động của Tổng thống Obama tại Việt Nam không ngoài vấn đề ngoại giao, có câu “nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”. Chuyện ông Obama có cắm nhang hay không, không có liên quan gì đến vấn đề tâm linh, đó chỉ là hoạt động xã giao, ngoại giao khi một chính khách đến địa phương sở tại đều sẽ làm. Do sự hiểu sai lầm của tiến sỹ Dương Ngọc Dũng về tôn giáo nên ông ấy mới ngăn cản tổng thống Obama khi ông ấy muốn thắp nhang, bởi vì đức Phật đã xác quyết: “tất cả chúng sanh đều có Phật tánh” và “Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành”. Mặc dù ông Obama theo đạo Tin Lành nhưng phật tánh trong ông vẫn có thể hiện hữu. Nếu ông tiến sỹ Dũng thông hiểu tôn giáo thì phải hiểu được điều này, và vấn đề tự do tín ngưỡng, kính ngưỡng đạo Phật, tôn kính đức Phật, một bậc toàn giác làm sao lại “không tốt về sau” được?
Độc giả Thiên Lang cho rằng “việc thắp hương hay quì lạy vốn dĩ cũng không được qui định ngay từ đầu, mà trong thời kỳ Phật giáo phát triển mới đưa thêm vào. Lễ lạy cũng không phải công đức vô thượng nếu người lạy không thành tâm và ngược lại người thành tâm vẫn có thể có phước đức chứ không chỉ hình thức. Với tinh thần từ bi bác ái và tôn trọng tôn giáo của đức Phật, ta có thể nghĩ rằng Phật không thể nào câu chấp những lễ nghi hình thức như vậy nếu nó khiến người lễ bái gặp tội đối với tôn giáo của chính họ” (Hết trích).
Qua đây có thể thấy Thiên Lang chưa hiểu rõ được nghi thức lễ lạy trong Phật giáo. Đây là một trong những hoạt động tâm linh đều có ý nghĩa công đức. Lạy Phật không vì van xin tha tội, không vì cầu mong ban ân, chỉ vì quí kính một đấng lòng từ bi tràn trề, trí giác ngộ viên mãn. Vì quí kính công đức trí tuệ của Phật nên chúng ta lạyi. Lạy Phật để thấy mình còn thấp thỏi ti tiện, bỏ hết những thói ngạo mạn cống cao. Quí kính gương cao cả của Phật để mình noi theo. Phước đức lạy Phật là tại chỗ đó.
Lạy Phật vì dẹp ngã mạn - Bản chất con người chúng ta lúc nào cũng tự cao tự đắc, vênh váo nghênh ngang. Đó là tánh xấu khiến mọi người chán ghét, tiêu mòn công đức. Phật tử biết được cái dở này, kính lạy Phật, Bồ-tát, các bậc tôn túc, để diệt trừ tâm ngã mạn của mình. Kính lạy các ngài là tự mình thấy không bì kịp các ngài, biết mình thấp thì tánh ngạo mạn từ từ biến mất. Khi lạy các ngài không mong một ân sủng nào, chỉ vì một lòng kính trọng đức hạnh của các ngài, tự thấy mình hèn hạ thấp thỏi, thế là mọi công đức từ đó phát sanh. Bởi đứa ăn trộm thì phục kẻ ăn trộm giỏi, chàng võ sĩ thì nể tay vô địch, kính trọng Phật, Bồ-tát, các bậc tôn túc tự nhiên chúng ta có dự phần trong ấy rồi. Quả như câu nói "kính thầy mới được làm thầy". Chúng ta muốn dẹp bỏ những tánh xấu, tập tành đức hạnh, kính lễ những bậc đức hạnh là điều cần thiết vậy.
Lạy Phật vì noi gương - Kính lạy Phật, chính vì chúng ta muốn học đòi noi theo gương của Phật. Tại sao chúng ta phải học đòi theo gương đức Phật? Bởi vì, Phật đã đầy đủ mọi công đức, trí tuệ từ bi viên mãn, nên chúng ta phải học theo. Đây chúng tôi đơn cử một công hạnh nhỏ xíu của Phật, thử xem chúng ta có theo kịp không? Chắc hẳn Phật tử chúng ta đều nhớ câu chuyện: Một hôm, đức Phật một mình mang bình bát vào thôn xóm khất thực, bỗng có một người ngoại đạo biết Phật và biết rõ đi đến đâu ắt đệ tử của chúng đều bỏ đạo qui kính Phật. Nổi tức, ông đi theo sau lưng Phật la mắng đủ điều, Phật vẫn chậm rãi tiến bước đều đều không một lời đối đáp. Đến đầu đường, ông ta chạy đón trước mặt Phật, chặn lại hỏi: Cù-đàm thua ta chưa? Phật ung dung trải tọa cụ xuống đất, ngồi kiết già đọc bài kệ: 
Kẻ hơn thì thêm oán
Người thua ngủ chẳng yên
Hơn thua hai đều xả
Ấy được an ổn ngủ.

(Kinh Trung A-hàm)
Vấn đề giải thích ba cây hương biểu trưng cho “tinh, thần, khí”  của ông TS Dương Ngọc Dũng là sai với chánh kiến Phật đà, còn nếu ông tiến sỹ Dũng luận giải ba cây hương thể hiện những biểu tượng khác như Tam bảo, Bồ đề tâm, Tánh không, Xả ly hay Giới - Định - Tuệ thì không ai nói gì cả. Bạn Thiên Lang không tập trung vào điểm không đúng theo quỹ đạo chánh kiến của tiến sĩ Dũng để nhìn rõ sự sai lệch trong nhận thức Phật môn của ông Dương Ngọc Dũng ấy như vậy không đúng với tinh thần đối luận. Bản thân độc giả Thiên Long cho rằng: "Nhiều ý kiến còn cho rằng 5 nén hương là ngũ hàng, 7 hay 9 tượng trưng cho hồn vía, hay số lẻ là số may mắn… Rõ ràng, ý nghĩa của hương và việc đốt hương vẫn chưa được thống nhất”. Bạn không  giải thích theo quan điểm về tri kiến Phật môn, mà sử dụng đem những quan niệm dân gian, tà kiến  để bao biện. Điều này mỗi Phật tử khi đọc đều nhận thấy sai lầm.
Trong “Kinh lời dạy cuối cùng của đức Phật” đã nêu rõ “Này các đệ tử, hý luận chỉ làm cho tâm trí rối loạn. Người xuất gia mà sống hý luận thì không thể đạt được tuệ giác giải thoát. Vì thế các vị phải nhanh chóng từ bỏ vĩnh viễn tâm lý hý luận, vô ích. Diệt trừ các hý luận tạp loạn mới có thể đạt được an lạc tịch diệt”. Vì vậy khi giải thích các vấn đề về Phật học, độc giả Thiên Lang nên tuân  thủ trên nền tri kiến của Phật đà để đi đúng quỹ đạo chánh pháp. Để tránh cho nhiều Phật tử mắc phải những tri kiến sai lầm. Đức Phật cũng chỉ rõ trong Kinh Chánh Kiến “Người đời thường nghiêng về hai khuynh hướng nhận thức, một là có, hai là không. Đây là hai quan niệm vướng mắc vào cái tri giác sai lầm. Vì vướng vào tri giác sai lầm đó cho nên mới kẹt vào hoặc “ý niệm có”, hoặc “ý niệm không.” Này Tán-đà Ca-chiên-diên! Phần lớn người đời đều bị kẹt vào chấp mắc và bảo thủ. Người không bị kẹt vào chấp và thủ thì không còn nắm giữ và vọng tưởng về cái ngã nữa”.
Qua bài phân tích đối luận của độc giả Thiên Lang, có nhiều kiến thức chưa đúng, nhằm bao biện cho những lời giải thích sai lầm của tiến sĩ tôn giáo Dương Ngọc Dũng theo quan điểm tri kiến Phật đà. Điều này nếu không luận rõ sẽ khiến nhiều người hiểu sai lầm về Phật học, từ đó lồng ghép yếu tố mê tín.
Lời cuối, Phật tử Mật Quang Minh xin trích lại lời dạy của đức Phật Thích Ca trong “Kinh Lời dạy cuối cùng của đức Phật: "Này các đệ tử, có trí tuệ thì không có tham trước, luôn luôn tự tỉnh thức và tự dò xét, nhờ đó người ấy có khả năng giải thoát trong giáo pháp của Như Lai. Nếu không có trí tuệ thì không xứng danh là bậc xuất gia. Trí tuệ là chiếc thuyền vững chắc vượt qua biển sanh tử, là ngọn đèn sáng chói trong hắc ám vô minh, là dược liệu thần y của mọi bịnh tật và là lưỡi búa bén chặt đứt cây phiền não. Vì thế, các vị cần trau dồi tuệ giác “Văn, Tư, Tu” để tăng trưởng lợi ích. Người có trí tuệ soi chiếu thì dẫu là mắt thịt vẫn là người chánh kiến, thấy rõ bản chất mọi vật”.

Mật Quang Minh


Độc giả không đồng tình việc ngăn Tổng thống Obama thắp hương ở chùa Ngọc Hoàng


Sau khi đăng bài phản hồi của độc giả Phạm Đức Dũng về việc chất vấn 'Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng', báo điện tử Một Thế Giới nhận được rất nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc. Sau đây, báo điện tử Một Thế Giới xin trích đăng tiếp ý kiến của độc giả Mật Quang Minh.
Tôi nhất trí với những nhận xét của tác giả Phạm Đức Dũng. Quả thật, nội dung bài viết về những lời giải thích theo tri kiến Phật học khiến những Phật tử như tôi không khỏi giật mình trước những suy nghĩ không đúng theo quan điểm của Phật học và trái với sự tiến bộ của xã hội của Giáo sư Dương Ngọc Dũng.
Thứ nhất, ông Dương Ngọc Dũng đã có những phát biểu cổ súy mê tín, gây ảnh hưởng đến nhận thức và giáo dục bình đẳng giới. Ông Dương Ngọc Dũng nói: “Trước đó, đặc vụ nói nếu Tổng thống muốn thắp nhang thì có được không? Tôi nói: Tổng thống là người theo đạo Tin lành, cho nên việc thắp nhang không tốt sau này cho ông ấy. Nguyên tắc Tin lành không thờ ai ngoài Thiên Chúa” (trích nguyên văn từ bài "Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng kể gì?"). Điều này có nghĩa ông Dũng hiểu rằng niềm tin của người Tin lành chỉ một Chúa Trời, không chấp nhận luận thuyết, giáo lý đạo khác, thì tại sao ông Dũng lại đưa vấn đề cầu tự “Người hiếm muộn thường đến đây cầu xin và họ hay xin con trai vì tâm lý người Việt Nam thích con trai hơn” với ông Obama. Điều này chẳng khác nào rao truyền mê tín, ảnh hưởng đến nhận thức và giáo dục bình đẳng giới mà Nhà nước đang chủ trương vận động tuyên truyền.
Đồng thời, điều này lại cổ súy cho việc bất bình đẳng giới trong khi Luật Bình đẳng giới của Quốc hội khóa 11, kỳ họp thứ 10 số 73/2006/QH11 ngày 29.11.2006 đã nêu rõ trong điều 10 khoản 2 về vấn đề này; lời khẳng định chắc nịch của ông Dũng vô hình trung khiến chùa Ngọc Hoàng về sau sẽ ngày càng “đắt khách” đến cầu tự, đặc biệt là cầu con trai. Chính tư tưởng trọng nam khinh nữ, phân biệt giới tính đã gây bao hệ luỵ không đáng có. Từ chuyện phá thai, vỡ kế hoạch vì quan niệm “nối dõi tông đường” cho đến mất cân bằng giới tính... Hay là ông Dũng học ở nước ngoài lâu quá nên không biết nhà nước luôn chủ trương “Dù gái hay trai, chỉ hai là đủ”?
Thứ hai, giải thích sai về ý nghĩa 3 cây nhang, Ông nói: “Nhang là tượng trưng cho tinh, khí và thần. Phải giữ lửa liên tục như là nguồn sống, do đó, đền chùa thường phải đốt nhang cả ngày…”. Qua lăng kính của ông, đạo Phật đã mang màu sắc huyền hoặc đầy mê tín. Vì sao ở chùa phải “giữ lửa như là nguồn sống?”, phải “đốt nhang cả ngày?”. Đây là sự cổ súy, vận động tiêu thụ nhang, trong khi đó, khói nhang được chứng minh là nguy hại hơn khói thuốc lá.
Như lời phát biểu của ông Dũng, thì người phật tử cũng sẽ duy trì “nguồn sống” như vậy bằng cách thắp nhang cả ngày ở nhà? Thật là mê tín! Hậu quả sẽ ra sao? Người dân sẽ tăng nguy cơ mắc bệnh đường hô hấp, ô nhiễm không khí gia tăng, làm suy yếu hệ tim mạch nguy cơ hỏa hoạn tăng… Chúng ta đều biết rằng, đạo Phật không phải là một tôn giáo, mà là một hành trình Giác Ngộ. Mà đã là hành trình Giác Ngộ thì đạo Phật không chối bỏ bất kỳ chúng sanh nào, bởi Phật thuyết “Ta là Phật đã thành, các ông là Phật sẽ thành”. Sự giải thích “huyền bí” mang màu sắc mê tín đã không đúng với giáo lý nhà phật.
Đức Phật Kim Cương Trì III Wan Ko Yeshe Norbu chỉ ra rằng “Trong chân lý của Phật giáo, luật nhân quả không bao giờ có thể chối bỏ được. Nhân quả không thể bị tiêu diệt. Nói nhân quả có thể bị tiêu diệt là quan điểm của thuyết hư vô. Vì vậy, chúng ta có thể xây dựng một bức tường của nghiệp tốt, giống như xây dựng một bức tường bảo vệ. Bức tường của nghiệp tốt này sẽ ngăn chặn chúng ta khỏi những nghiệp xấu.” Trong kinh Pháp Cú Thí Dụ cũng nêu rõ: “Dầu hư không biển cả hay núi đá xa xôi, không nơi nào tránh khỏi Quả ác nghiệp gây rồi. (trích kinh Pháp Cú Thí Dụ, Phẩm ác hạnh thứ 19, trang 178, NXB Tôn giáo, 2010).


Hơn nữa, việc thắp nhang của Tổng thống Obama thuộc về “lễ lạy”, một trong 10 hoạt động tâm linh của nhà Phật. Việc ông Dũng giải thích ý nghĩa của ba cây nhang đã sai lệch quan điểm của Phật học đồng thời nhuốm màu Đạo giáo. Sự giải thích của ông đã trái với giáo lý Phật đà. Cụm từ “tinh, khí, thần” là học thuật của Đạo giáo (gọi là Tiên đạo), chỉ cho đạo sinh tu luyện theo diễn trình bế tinh, giữ khí, sau đó mới đạt thần, là quang sắc, là “biểu trạng của người tu Tiên đạo chứng quả vì hành vi thân, ngữ, tâm liên tục “không dừng nghỉ” mà Đức Phật đã nêu trong kinh Thủ lăng nghiêm. Cần nhấn mạnh rằng trong thuật ngữ đạo Phật không có cụm từ “tinh, khí, thần” mà chỉ phổ biến trong Tiên đạo. Ba nén hương theo quan điểm Phật giáo tượng trưng cho Tam bảo (3 báu vật của đạo Phật) là Phật bảo, Pháp bảo, Tăng bảo. Vì vậy cho nên ở chùa thường thắp nhang thường xuyên (không phải liên tục) để tỉnh giác (nhắc nhở) cho mình và chúng sanh về hoạt dụng của đạo Phật là luôn tinh tấn dùng trí tuệ diệt 3 độc nguy hại cho huệ mạng của người tu Phật là tham, sân, si.
Ngoài ra, nên hiểu “cây nhang thứ nhất tượng trưng cho Phật bảo là tượng trưng cho Bồ đề tâm; cây nhang thứ 2 là Pháp bảo tượng trưng cho Trí tuệ tánh không (khởi đầu là chánh kiến); cây nhang thứ 3 là Tăng bảo tượng trưng cho Xả ly (tức là người tu phải ly xuất khỏi 3 nhà lửa “thế sự gia”, “phiền não gia”, “tam giới gia”. Còn hương tinh khiết thực chất là Giới hương, Định hương giữ Huệ hương, giải thoát tri kiến hương mà những Phật tử thành tâm cúng dường lên chư Phật. Thứ ba, ông Dũng giải thích về phái Hoa tông là sai về nội dung vì không có phái Hoa tông...
Nói tóm lại, qua bài báo "Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng kể gì?", tôi xin được mạn phép trao đổi với ông Dương Ngọc Dũng những suy nghĩ của mình theo quan điểm Phật học. Đồng thời chúng ta thấy và hiểu được những lỗi sai cơ bản, sự nhầm lẫn tai hại của người hướng dẫn, dẫn đến hậu quả khiến dư luận hiểu sai lệch chánh pháp Phật đà, đặc biệt là chánh kiến Phật pháp. Bài viết này chỉ muốn làm sáng tỏ hơn những giải thích sai lầm theo quan điểm Phật môn.
Đức Phật thích ca đã từng nói “Bản chất của Phật không phải là thân xác mà chính là sự giác ngộ. Thân xác ta có thể tan rữa ra ở đây, nhưng sự giác ngộ của ta thì sẽ mãi tồn tại vĩnh cửu với pháp và đạo. Chính vì thế, kẻ nào chỉ thấy qua thân xác, chính là kẻ đã không thấy ta; kẻ nào hiểu được lời ta dạy mới chính là đã nhìn thấy ta” (trích “Lời dạy của đức Phật Thích Ca Mâu Ni, trang 23, NXB Hồng Đức, năm 2012).

Mật Quang Minh



Độc giả chất vấn 'Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng'


Vừa qua, báo điện tử Một Thế Giới có đăng bài “Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng kể gì?”. Sau khi bài viết này được đăng, độc giả Phạm Đức Dũng tại Tân Bình có gửi ý kiến phản hồi. Để rộng đường dư luận, báo Một Thế Giới xin trích đăng lại ý kiến của độc giả Dũng và mong nhận được ý kiến đóng góp khác từ mọi người.
Với mong muốn đóng góp một phần sức lực nhỏ bé của mình cho việc xây dựng hình ảnh Phật Giáo Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế, tôi có đôi lời góp ý về bài báo “Người hướng dẫn ông Obama ở chùa Ngọc Hoàng kể gì?”. 
Tôi viết lên đây nhằm bày tỏ sự không đồng tình với những kiến giải Phật học sai lệch của tiến sĩ Tôn giáo Dương Ngọc Dũng, khi hướng dẫn Tổng thống Obama trong chuyến viếng thăm của Tổng thống tại chùa Ngọc Hoàng vừa qua.
Ts. Dương Ngọc Dũng được giao trọng trách hướng dẫn cho Tổng thống Obama về một ngôi chùa Phật giáo tại Việt Nam. Với tầm ảnh hưởng của mình, Tổng thống Obama hoàn toàn có thể tạo tác động rất lớn đến đông đảo người về hình ảnh Phật giáo trong chuyến viếng thăm của ngài.
Ts. Dương Ngọc Dũng đã có một cơ hội rất hiếm có để không chỉ hoàn thành đúng trọng trách của mình mà còn có thể đưa hình ảnh tốt đẹp về Phật giáo Việt Nam đến đông đảo bạn bè quốc tế khắp năm châu. Tiếc thay, bằng những sơ hở về mặt học thuật của mình, ông ấy đã thể hiện những tri kiến phần nào làm lệch lạc đi hình ảnh Phật giáo trong mắt ngài Tổng thống cũng như biết bao người theo dõi sự kiện này.
Thứ nhất, ông Dũng đưa ra vấn đề cầu tự (cầu để được sinh con trai kế tự thuộc về đạo Phật trong thời điểm ông nói) với ông Obama vì rằng chùa này linh thiêng, chẳng khác nào rao truyền mê tín.
Trong khi trong “Đại nguyện Quan Thế Âm Bồ Tát”, Ngài đã thuyết: ”Phật pháp không hiện hữu chỉ vì lợi ích tầm thường là nhằm bảo vệ các con khỏi nỗi sợ hãi và đáp ứng mọi ước muốn của các con. Phật pháp không đơn thuần là sự giả tạo như thế, vì vậy hãy nhìn vào tâm thức phi đạo đức của các con”.


Tôi thực sự không biết về sau khi nghĩ về Phật pháp, ngài Obama sẽ nghĩ về pháp Giải Thoát đầy tính khoa học Nhân Quả hay là về một thần linh phương Đông nào đó chuyên “ban con”, “cho con” một cách huyền hoặc như lời giới thiệu của tiến sĩ.
Thứ hai, tôi hiểu rằng Đạo Phật không phải là một tôn giáo, mà là một hành trình Giác ngộ. Mà đã là hành trình Giác ngộ thì đạo Phật không chối bỏ bất kỳ chúng sanh nào, bởi Phật thuyết “Ta là Phật đã thành, các ông là Phật sẽ thành”. Việc thắp nhang của Tổng thống Obama thuộc về “lễ lạy”, một trong 10 hoạt động tâm linh nhà Phật. Mà theo nguyên lý Nhân quả, lễ lạy đúng đối tượng thì rất có phước, không chỉ trong đời này, mà còn cả đời sau, không phải như tiến sĩ bảo rằng “không tốt về sau”.
Sự ngăn cản của Ts. Dương Ngọc Dũng với Ngài Obama đồng nghĩa với khẳng định chúng sanh ở các tôn giáo khác bị ngăn ngại khi muốn tìm hiểu và bày tỏ lòng ngưỡng mộ với Đức Phật. Lẽ nào người ở tôn giáo khác muốn đảnh lễ chư Phật đều phải thông qua một trụ trì như thầy Thích Minh Thông mới được hay sao?
Nếu người ở tôn giáo khác khó khăn khi tìm đến Phật giáo như vậy thì biết bao người đang ở trong gia đình Tin lành, Công giáo, Hồi giáo,…mãi mãi không thể đến với Phật pháp hay sao?
Thứ ba, tôi trích nguyên văn đoạn này “Tôi nói: Nhang là tượng trưng cho tinh, khí và thần. Phải giữ lửa liên tục như là nguồn sống, do đó, đền chùa thường phải đốt nhang cả ngày…” (hết trích)
Đây là sự giải thích tà kiến, trái với giáo lý Phật đà. Cần nhấn mạnh rằng trong thuật ngữ đạo Phật không có cụm từ “tinh, khí, thần” mà chỉ phổ biến trong Tiên đạo (Đạo giáo). Người học Phật ai cũng biết rằng thắp 3 cây nhang là tượng trưng cho Tam bảo (3 báu của đạo Phật) là Phật bảo, Pháp bảo, Tăng bảo. Ông Dũng đã hoàn toàn nhầm lẫn Phật giáo và Đạo giáo về vấn đề này.
Luận điểm tiếp theo của ông Dương Ngọc Dũng là thắp nhang liên tục để giữ mạch sống (nguồn sống) cũng là sai hoàn toàn với tinh thần đạo Phật vốn luôn quán Vô thường!
Thứ tư, Ts. Dương Ngọc Dũng bàn về phái Hoa tông: Đây là từ dùng hoàn toàn sai đối với thuật ngữ Phật đà. Đã viết từ “”Phái” thì không thể viết từ “Tông” bởi vì trong tông có phái. Trong thuật ngữ Phật giáo không có Hoa tông mà chỉ có Hoa nghiêm tông… Do vậy, đây cũng là một danh từ Phật học cần chỉnh sửa lại. Ngõ hầu tránh gây hiểu lầm cho cả một tông phái Đạo Phật.
Qua những phân tích nêu trên, tôi thấy những sự nhầm lẫn tai hại của người hướng dẫn, tiến sĩ Dương Ngọc Dũng trừ phi tác giả diễn đạt sai thuật ngữ.
Tuy nhiên, xét về nội dung mà ông Dũng tự nói ra thì không còn gì chối cãi vì đã quá rõ ràng trên bình diện bình giải Phật học mà tôi đã trình bày. Giá như một việc hệ trọng như hướng dẫn Tổng thống thế này, được giao cho một vị Cao tăng, Thạc Đức có đầy đủ kinh nghiệm và được phiên dịch lại thì có phải chuẩn xác hơn không?
Đồng thời với lỗi sai về Phật học của tiến sĩ Dương Ngọc Dũng, tôi cho rằng các báo đã trích dẫn bài viết này, đã đăng bài sai lệch gây ngộ nhận về Phật học. Từ đó, tôi kiến nghị tiến sĩ Dương Ngọc Dũng đính chính và trình bày nguồn gốc tư liệu của ông đến từ đâu.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét