Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Đã có kết luận về các sai phạm của ông Vũ Trọng Kim lâu rồi sao chưa thấy xử lý?

Ngày 12/12/2013, nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng được Ủy Ban Kiểm tra Trung ương mời lên nghe thông báo số 528-TB/UBKTTW ngày 3/12/2013 về việc giải quyết đơn tố cáo ông Vũ Trọng Kim - Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Ủy Ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Theo đó, nhiều nội dung tố cáo các sai phạm của ông Kim đã được kết luận là đúng, là vi phạm pháp luật. 


Thế nhưng, nhiều tháng trời đã trôi qua, vẫn chưa thấy cơ quan chức năng đưa ra các biện pháp, hình thức xử lý nào đối với các sai phạm này của ông Kim cũng như giải quyết, xử lý dứt điểm các sai phạm bị tố cáo của ông tổng biên tập báo Đại đoàn kết. Trong khi đó, người đứng đơn tố cáo thì đã bị trù dập thảm hại.

Sau đây là đơn khiếu nại của ông Nguyễn Mạnh Thắng về tình trạng phi lý nói trên:


Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

ĐƠN KHIẾU NẠI LẦN 2
(Thông báo số 528-TB/UBKTTW ngày 3/12/2013
của Ủy Ban Kiểm tra trung ương)
        
         Kính gửi:  - Ủy Ban Kiểm tra trung ương

Tôi là: Nguyễn Mạnh Thắng – Nhà báo - Nguyên Phó Trưởng ban Văn hóa – Nghệ thuật báo Đại Đoàn Kết. Nơi cư trú: *** ĐT: ***.

Kính thưa quý vị lãnh đạo!

       Ngày 24/1/2014, tôi đã có đơn khiếu nại gửi Ủy Ban Kiểm tra trung ương về bản Thông báo số 528-TB/UBKTTW ngày 3/12/2013 về việc giải quyết đơn tố cáo của tôi  đối với ông Vũ Trọng Kim - Ủy viên trung ương Đảng – Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam.
       Vì đến nay, chưa nhận được hồi âm, nên căn cứ theo Điều 27 Luật Khiếu nại, tôi tiếp tục làm đơn khiếu nại lần thứ 2 kính gửi tới quý vị lãnh đạo đề nghị được giải quyết.

Kính thưa quý vị lãnh đạo!

       Ngày 12/12/2013, tôi được Ủy Ban Kiểm tra Trung ương mời lên nghe thông báo số 528-TB/UBKTTW ngày 3/12/2013 về việc giải quyết đơn tố cáo của tôi đối với ông Vũ Trọng Kim - Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Ủy Ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
       Tôi nhận thấy nội dung bản Thông báo số 528-TB/UBKTTW ngày 3/12/2013 hoàn toàn khác với nội dung thông tin trên truyền hình và báo chí ngày 22/11/2013.
        Theo thông tin trên truyền hình và báo chí thì đơn của chúng tôi: có nội dung không đúng và có nội dung chưa có cơ sở để kết luận”.
        Tuy nhiên, theo Thông báo số 528-TB/UBKTTW thì ông Vũ Trọng Kim đã mắc rất nhiều sai phạm.
         Xin đơn cử một số ví dụ.
         Nội dung tố cáo:  Ông Vũ Trọng Kim bổ nhiệm Tổng biên tập cho ông Đinh Đức Lập trái trái Khoản 2 Điều 6 Quy chế ban hành kèm theo Quyết định số 75-QĐ/TW của Ban Bí thư.
         Thông báo số 528-TB/UBKTTW kết luận: Việc bổ nhiệm ông Đinh Đức Lập đã được Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ Thông tin truyền thông đồng ý. Đáp ứng tiêu chuẩn về bằng cấp như quy định như quy chế ban hành kèm theo Quyết định số 75-QĐ/TW của Ban Bí thư. Ông Lập có thời gian là Trưởng Ban Tư tưởng văn hóa Trung ương Đoàn. Tuy nhiên cần rút kinh nghiệm trong việc đơn giản trong quy trình lấy phiếu tín nhiệm để bổ nhiệm ông Lập. Trong quá trình bổ nhiệm ông Lập làm Tổng biên tập không có ý kiến bằng văn bản của Ban Thường vụ Đảng ủy Mặt trận tổ quốc Việt Nam. Việc bổ nhiệm thuộc thẩm quyền của ông Vũ Trọng Kim. Ông Kim thực hiện theo ý kiến của Đảng đoàn MTTQ nên đơn tố cáo này không đúng.
        Tôi xin khiếu nại nội dung này như sau:
 Trong đơn tôi tố cáo và bản cung cấp bằng chứng cho cán bộ điều tra của Ủy Ban Kiểm tra trung ương, tôi nêu rõ: Việc ông Vũ Trọng Kim ký Quyết định bổ nhiệm ông Đinh Đức Lập là tráiKhoản 2 Điều 6 Quy chế ban hành kèm theo Quyết định số 75-QĐ/TW của Ban Bí thư. Thế nhưng, kết luận chỉ nêu phần trước của Khoản 2 Điều 6 chứ không đề cập đến đoạn sau của Khoản 2 nêu rõ điều kiện bổ nhiệm lãnh đạo cơ quan báo chí (bao gồm cả Tổng biên tập, Phó Tổng biên tập): “Có thời gian hoạt động trong lĩnh vực báo chí  ít nhất là 3 năm”. Việc từng làm Trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương Đoàn không phải là hoạt động trong lĩnh vực báo chí. 
Việc ông Vũ Trọng Kim biết quy định của Quyết định số 75-QĐ/TW của Ban Bí thư nhưng vẫn cố tình gửi công văn đề nghị tới Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ Thông tin truyền thông đã “gây khó dễ” cho hai cơ quan quản lý báo chí này. Thế nhưng, cho dù có sự đồng ý của Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin truyền thông thì Quyết định 2732/QĐ-MTTW-BTT ngày 3/7/2009do ông Vũ Trọng Kim ký bổ nhiệm ông Đinh Đức Lập làm Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết vẫn trái quy định của quy chế ban hành kèm theo Quyết định số 75-QĐ/TW của Ban Bí thư. Bởi lẽ rất đơn giản: Ban Bí thư là cấp lãnh đạo Đảng cao hơn Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam, Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin truyền thông.
Việc lấy phiếu tín nhiệm trong quy trình để bổ nhiệm không chỉ “đơn giản” mà còn sai khi do chính ông Lập đề nghị lên lãnh đạo MTTQ, rồi chính ông Lập đứng ra triển khai thực hiện chứ Vụ Tổ chức cán bộ của MTTQ Việt Nam không về báo Đại Đoàn Kết để triển khai.
Tại buổi thông báo, vị cán bộ chủ trì cuộc gặp của Ủy Ban Kiểm tra nói: Đảng có quyền điều động luân chuyển cán bộ. Tôi trao đổi lại rằng: Đảng có quyền nhưng phải điều động, luân chuyển đúng quy định của pháp luật và quy định của Đảng. Và tại sao lại không điều động người có đủ tiêu chuẩn và năng lực?.
Nội dung tố cáo: Phê duyệt cấp thẻ nhà báo trái quy định tại Điểm b, Khoản 1 Quy định cụ thể  số 2 của Thông tư 07/2007/TT-BVHTT ngày 20/3/2007 của Bộ Văn hóa – Thông tin.
Thông báo số 528-TB/UBKTTW kết luận: Ngày 10/9/2013, Bộ Thông tin truyền thông có văn bản gửi Ủy Ban Kiểm tra trung ương cho biết: ông Lập là Tổng biên tập nên thuộc đối tượng xét cấp thẻ.
Việc xét cấp thẻ nhà báo cho ông Lập thuộc thẩm quyền của Bộ Thông tin truyền thông.
Do công văn đề nghị xét cấp thẻ nhà báo cho ông Lập của Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam gửi Cục Báo chí Bộ Thông tin truyền thông không phải do ông Vũ Trọng Kim ký nên nội dung tố cáo này chưa có bằng chứng để kết luận.
Công văn gửi Cục Báo chí do Trưởng Ban tổ chức cán bộ của MTTQ Việt Nam ký nhưng không ghi rõ họ tên.
Tôi xin khiếu nại nội dung này như sau:
Khi ông Lập được cấp thẻ ông chưa phải là Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết (Ngày 21/6/2009, ông Lập được cấp thẻ nhà báo, trong khi đến ngày 3/7/2009 ông Lập mới được bổ nhiệm làm Tổng biên tập). Hơn nữa, việc bổ nhiệm ông lập làm Phó Tổng biên tập phụ trách đã trái với quy định của quy chế ban hành kèm theo Quyết định số 75-QĐ/TW của Ban Bí thư như đã phân tích ở trên.
Thẩm quyền ký công văn đại diện cho Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam gửi Cục Báo chí Bộ Thông tin truyền thông xét cấp thẻ nhà báo cho ông Đinh Đức Lập năm 2008 không phải của Trưởng Ban tổ chức cán bộ của MTTQ Việt Nam (Chưa nói đến sai phạm về quy cách văn bản).
 Thẩm quyền xét cấp thẻ nhà báo cho ông Lập thuộc về Chủ tịch Huỳnh Đảm hoặc ông Vũ Trọng Kim - Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam – Phụ trách khối báo và Tạp chí của MTTQ Việt Nam.
Nhưng dù ai ký đi chăng nữa thì  việc cấp thẻ cho ông Đinh Đức Lập vẫn trái Điểm b, Khoản 1 Quy định cụ thể  số 2 Thông tư 07/2007/TT-BVHTT ngày 20/3/2007 của Bộ Văn hóa – Thông tin,quy định:  Điều kiện, tiêu chuẩn được xét cấp Thẻ nhà báo“Có thời gian công tác liên tục theo chế độ biên chế hoặc hợp đồng dài hạn tại cơ quan báo chí đề nghị cấp Thẻ từ ba (3) năm trở lên, tính đến thời điểm xét cấp Thẻ”. Trong hồ sơ cán bộ của ông Lập thể hiện: ông Lập chưa từng làm ở một cơ quan báo chí nào trước khi về báo Đại Đoàn Kết. Tờ Thông tin Công tác Mặt trận mà ông Lập có thời gian ngắn phụ trách nội dung không phải là cơ quan báo chí vì tờ thông tin này không có Tổng biên tập, không trụ sở, không con dấu tài khoản riêng.
Trong sự việc xét cấp thẻ nhà báo này, sai phạm ban đầu thuộc về ông Đinh Đức Lập khi ông biết mình không đủ tiêu chuẩn nhưng vẫn cố tình làm công văn số 07/CV.ĐĐK ngày 23/3/2009 gửi Ủy Ban trung ương MTTQ Việt Nam đề nghị duyệt cấp thẻ nhà báo.
Liệu Cục báo chí - Bộ Thông tin truyền thông có xét cấp thẻ nhà báo cho ông Lập không nếu như không có sự cố tình làm sai của ông Lập và đại diện Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam?.

Nội dung: Sai phạm trong việc ký Quyết định số 322/QĐ-MTTW-BTT ngày 13/5/2010 chỉ định hợp tác với Công ty cổ phần đầu tư xây dựng địa ốc Đông Dương để đầu tư và quản lý sau đầu tư xây dựng khai thác tòa nhà trụ sở báo tại 66 Bà Triệu, Hà Nội, trái Quyết định số 09/2007/QĐ-TTg ngày 19/1/2007 của Thủ tướng Chính phủ về việc sắp xếp lại, xử lý nhà, đất thuộc sở hữu Nhà nước và Thông tư số 03/2009/TT-BKH của Bộ Kế hoạch và Đầu tư Hướng dẫn lựa chọn nhà đầu tư thực hiện đầu tư dự án có sử dụng đất.

Thông báo số 528-TB/UBKTTW kết luận: Ông Vũ Trọng Kim không vi phạm Quyết định số 09/2007/QĐ-TTg ngày 19/1/2007 của Thủ tướng Chính phủ về việc sắp xếp lại, xử lý nhà, đất thuộc sở hữu Nhà nước và Thông tư số 03/2009/TT-BKH của Bộ Kế hoạch và Đầu tư Hướng dẫn lựa chọn nhà đầu tư thực hiện đầu tư dự án có sử dụng đất.
Tuy nhiên, Thông báo số 528-TB/UBKTTW nêu rõ: Việc ông Vũ Trọng Kim ký Quyết định số 322/QĐ-MTTW-BTT ngày 13/5/2010 là vi phạm Khoản 4 Điều 44 Nghị định Số: 52/2009/NĐ-CP ngày 3/6/2009 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước. Khoản 4 Điều 44 Nghị định Số: 52/2009/NĐ-CP nêu rõ việc xác định giá trị tài sản để liên doanh, liên kết phải đảm bảo nguyên tắc sau: “a) Đối với tài sản là quyền sử dụng đất, giá trị quyền sử dụng đất được xác định sát với giá thực tế trên thị trường tại thời điểm liên doanh, liên kết; không thấp hơn giá đất cùng loại do Ủy ban nhân dân cấp tỉnh quy định;
b) Đối với tài sản gắn liền với đất, giá trị tài sản được xác định phù hợp với giá trị thực tế còn lại theo kết quả đánh giá lại;
c) Đối với tài sản nhà nước không thuộc quy định tại điểm a và điểm b khoản này, giá trị tài sản được xác định phù hợp với giá thị trường của tài sản cùng loại hoặc có cùng tiêu chuẩn kỹ thuật, chất lượng, xuất xứ với tài sản để liên doanh, liên kết”.
       Chưa hề thực hiện các trình tự, thủ tục nêu tại khoản 4 Điều 44 của Nghị định Số: 52/2009/NĐ-CP, chưa có văn bản trình Bộ Tài chính (cơ quan có thẩm quyền) nhưng ông Vũ Trọng Kim đã ký Quyết định số 322/QĐ-MTTW-BTT ngày 13/5/2010.
       Hợp đồng mà báo Đại Đoàn Kết ký với Công ty CP đầu tư địa ốc Đông Dương có nhiều điểm chưa hợp lý, chưa đúng quy định của Luật Quản lý sử dụng tài sản Nhà nước và quy định của Nghị địnhSố: 52/2009/NĐ-CP, chưa thực hiện các thủ tục của các sở, ngành theo chỉ đạo của UBND TP. Hà Nội; chưa được các cơ quan có thẩm quyền xác định tài sản để liên doanh liên kết; chưa có quyết định giao tài sản của cơ quan chủ quản cho báo Đại Đoàn Kết.
        Tôi xin khiếu nại nội dung này như sauÔng Vũ Trọng Kim đã làm sai Khoản 4 Điều 44 Nghị định Số: 52/2009/NĐ-CP ngày 3/6/2009 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước, thì cần bị xử lý kỷ luật chứ không thể cho rút kinh nghiệm. Tại sao lại để cho một cán bộ của Mặt trận – nơi am hiểu và giám sát luật pháp cố ý làm trái như vậy? Cố ý làm trái vì động cơ gì?. Và tại sao cán bộ lãnh đạo làm sai như thế lại được rút kinh nghiệm trong khi chúng tôi – những người tố cáo lại bị trả thù dã man: bị vu khống, bị cắt lương mấy năm trời, bị sa thải… mà không được bảo vệ?. Cho dù Kết luận số 42 KL/MTTW – ĐĐ ngày 7/1/2013 và Kết luận số 43 KL/MTTW – ĐĐ ngày 8/1/2013 của Đảng đoàn MTTQ Việt Nam đều kết luận nội dung tố cáo Tổng biên tập Đinh Đức Lập cắt lương, điều chuyển công tác người tố cáo là có cơ sở.
     
         Nội dungÔng Vũ Trọng Kim vi phạm pháp luật về giải quyết tố cáo, kéo dài thời gian giải quyết tố cáo, không thông báo cho người tố cáo kết quả giải quyết bằng văn bản.
         Thông báo số 528-TB/UBKTTW kết luận: Theo quy định, việc xem xét, giải quyết tố cáo thuộc thẩm quyền giải quyết của Ban Thường trực Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam. Tuy nhiên Đảng đoàn MTTQ Việt Nam yêu cầu Tổ công tác báo cáo và kết luận là không đúng thẩm quyền, trái quy định tại khoản 1.2.2 Điều 30 Hướng dẫn các quy định về kiểm tra, giám sát kỷ luật Đảng tại chương 7 chương 8 Điều lệ Đảng khóa 11.  
         Việc giải quyết kéo dài là không đúng khoản 5 Điều 32 Hướng dẫn các quy định về kiểm tra, giám sát kỷ luật Đảng tại chương 7 chương 8 Điều lệ Đảng khóa 11 và Điều 21 Luật tố cáo (thời hạn giải quyết là 60 ngày, trường hợp phức tạp được gia hạn nhưng không quá 30 ngày ).
         Ban Thường trực Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam không giải quyết và trả lời kết quả giải quyết tố cáo bằng văn bản cho người tố cáo là không đúng với Khoản 2 Điều 26 Luật tố cáo.
        Ủy Ban Kiểm tra kết luận: Cho ông Vũ Trọng Kim và Đảng đoàn, Đảng ủy, Ban Thường trực MTTQ Việt Nam rút kinh nghiệm trong các sai phạm, nhưng phải chỉ đạo và giải quyết dứt điểm những sự việc phức tạp về tố cáo, về tổ chức  ở báo Đại Đoàn Kết trong quý I/2014.
       
       Kính thưa quý vị lãnh đạo!
       
       Trong quá trình công tác, khi làm Bí thư tỉnh ủy tỉnh Quảng Trị, ông Vũ Trọng Kim đã từng bị kỷ luật Khiển trách vì đã làm cho tình hình mất đoàn kết trong nội bộ kéo dài. Thiết tưởng, sau khi bị kỷ luật này ông Kim sẽ sửa chữa khuyết điểm và thực hiện tốt quy định của Đảng, quy định của pháp luật Nhà nước, nhưng ông Kim vẫn cố tình mắc nhiều sai phạm. Những sai phạm này của ông Kim nhằm mục đích che dấu sai phạm cho ông Đinh Đức Lập – Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết. Đối chiếu với quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước thì với những sai phạm của mình căn cứ theo Kết luận (số 42 và 43) của Đảng đoàn Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam, ông Đinh Đức Lập – Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết phải chịu hình thức kỷ luật: Khai trừ Đảng, cách chức Tổng biên tập. Thế nhưng, ông Lập chỉ bị xem xét kỷ luật Khiển trách. Trong khi  nhiều nội dung tố cáo chưa được giải quyết thì ông Vũ Trọng Kim cố tình làm lơ không có trách nhiệm bảo vệ người tố cáo như luật quy định, đồng lõa với ông Lập đuổi việc những người tố cáo.
      
       Thêm nữa, khi Ủy Ban Kiểm tra trung ương chưa xử lý thì có vẻ rất bất bình thường, ông Vũ Trọng Kim đã để cho toàn bộ phòng làm việc của mình bị cháy. Chúng tôi đề nghị Ban Bí thư và Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam có công văn đề nghị tới cơ quan chức năng làm rõ sự việc này.
              
       Kính thưa quý vị lãnh đạo!

      Chỉ vì niềm tin vào Đảng, vào pháp luật Nhà nước, chúng tôi đã mạnh dạn tố cáo những sai phạm của ông Đinh Đức Lập và Ban Biên tập báo Đại Đoàn Kết. Tuy nhiên , với vai trò là Thủ trưởng cơ quan, ông Vũ Trọng Kim đã cố tình giải quyết sai luật tố cáo, bao che, không bảo vệ người tố cáo, đồng lõa với người bị tố cáo để trả thù, vu khống, cắt lương, buộc thôi việc người tố cáo trong khi sự việc chưa được giải quyết. Nay, Ủy Ban Kiểm tra trung ương đã có nhiều kết luận khẳng định sai phạm của ông Vũ Trọng Kim (tuy nhiều nội dung khác chúng tôi không đồng ý).
     
       Vì vậy, chúng tôi kính đề nghị các đồng chí lãnh đạo xem xét và có hình thức xử lý kỷ luật đối với ông Vũ Trọng Kim. Không có lẽ một Ủy viên trung ương Đảng, một Ủy viên của Ban Chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng lại được miễn kỷ luật, được rút kinh nghiệm, còn hậu quả ông ta gây ra thì sao?. Trụ sở Văn phòng thường trú của báo Đại Đoàn Kết tại 82 Trần Quốc Toản, TP. Đà Nẵng đã bị bán sai luật pháp cho tư nhân, và trụ sở 66 Bà Triệu – mảnh đất vàng đã bị ông Kim làm trái quy định của Nhà nước theo kết luận của Thông báo số 528-B/UBKTTW ngày 3/12/2013 của Ủy Ban Kiểm tra trung ương.
      
       Tài sản Nhà nước, trụ sở 66 Bà Triệu, Hà Nội của báo Đại Đoàn Kết sẽ ra sao nếu ông Kim được “tạo điều kiện” để “chạy bằng được” việc hợp tác với công ty tư nhân nhằm trục lợi? Ông Kim sẽ còn gây mất đoàn kết, giảm uy tín của Đảng, MTTQ, và thất thoát tài sản Nhà nước nếu tiếp tục lãnh đạo Mặt trận tổ quốc.

        Nhiều sai phạm của Tổng biên tập Đinh Đức Lập và vụ cháy phòng làm việc của ông Vũ Trọng Kim đã được báo chí phản ánh. Dư luận hiện đang rất quan tâm về kết quả xử lý dứt điểm đối với ông Vũ Trọng Kim và ông Đinh Đức Lập như thế nào.
      
       Bao giờ những người tố cáo bị trả thù buộc thôi việc oan sai được phục hồi công việc ở báo Đại Đoàn Kết?.

       Rất mong nhận được sự trả lời của quý Ủy Ban kiểm tra trung ương!

Chúng tôi xin trân trọng cảm ơn!

                                                                          Hà Nội ngày 6 tháng 3 năm 2014
Nơi nhận:                                                                                    Người làm đơn
-Tổng Bí thư
-Chủ tịch nước
-Thủ tướng chính phủ
-Chủ tịch Quốc hội
-Ban Bí thư
-Văn phòng trung ương Đảng
-Ủy Ban Kiểm tra trung ương (để giải quyết)
- Ông Ngô Văn Dụ - Chủ nhiệm UBKTTW                                          Nguyễn Mạnh Thắng
- Ông Nguyễn Thiện Nhân – Bí thư Đảng đoàn –
Chủ tịch UBTWMTTQ Việt Nam                                                          
-Ông Mai Thế Dương – Phó Chủ nhiệm UBKTTW
-Ban Tổ chức trung ương
-Ban Nội chính trung ương
-Ban Tuyên giáo Trung ương

-Ông Lê Bá Trình – Phó Chủ tịch UBTWMTTQ Việt Nam                                                                                                 

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Những hình ảnh kỳ thú nhìn từ trên không

1- Central Park, Nova York

2- Barcelona

3- Cidade do México

4- Labirinto Longleat, Inglaterra

5- Veneza

6- Amsterdã

7- Cataratas do Niágara, EUA

8- Chicago

9- Berna, Suíça

10- Manguezais em Nova Caledónia

11- Campos de tulipas na Holanda

12- Dubai e seus desenhos que só podem ser decifrados dessa forma

13- Dubrovnik

14- Deserto do Namibe, Namíbia

15- Pirâmides do Egito

16- Meskendir Valley, Turquia

17- Xangai

18- Arco do Triunfo, Paris

19- Cidade do Cabo

20- Moscou

21- Atenas

22- Vancouver

23- Malé, Maldives

24- Seattle

25- Cidade do Vaticano

26- Bac Son Valley, Vietnã

27- Marina Bay, Dubai

28- Campos de Arroz, China

29- Lago em Pomerânia, Polônia

30- Rio de Janeiro

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Khả năng kỳ diệu của một thổ dân

Thư giãn cuối tuần

Vừa rồi sắp xếp chút thời gian để đi lang thang. Mục tiêu là thử nghiệm khả năng chịu đựng tự nhiên của bản thân trong môi trường gần như hoang dã.

Những ngày lang thang dọc đường gió bụi, từ chốn rừng hoang, núi cao cho tới miền hải đảo … tôi gặp được nhiều nhân vật kỳ bí. Cuộc đời của những con người này nếu kể ra có thể trở thành những trường thiên tiểu thuyết đầy kịch tính.

Một ngày nọ, lạc bước tới chân núi Ngọc Linh. Có một ngôi làng nhỏ với dăm mái nhà trên một dãi đất cằn cỗi, gần như không còn cây cối. Tôi dừng chân trước một căn nhà gỗ khá bề thế trông giống như một cái kho hàng. Đây chính là cửa tiệm bách hóa to nhất và duy nhất của làng bán từ cây kim, sợi chỉ cho tới xăng dầu, dụng cụ lao động, vật tư nông nghiệp và cả một vài loại thuốc tây chữa bệnh.

Một cô gái xinh xắn bất ngờ hiện ra sau khung cửa gỗ làm mát rượi cái không gian nóng rực giữa trưa trên con đường đầy cát và đá sỏi.

Cô gái nhỏ nhìn tôi đăm đăm nhưng không nói năng gì. Trông tôi chắc không giống với những người mà cô vẫn thường gặp trong nhiều tháng năm sống trong  vùng đất hoang vu này thì phải. Tôi đành phải đóng vai “thượng đế” bất đắc dĩ để bắt chuyện với cô gái có đôi mắt hoang dại của loài mèo rừng, bằng cách hỏi mua một chai nước uống. Cô gái từ tốn lục lọi một hồi khá lâu rồi lôi ra một chai nước có cái nhãn hiệu lạ hoắc mà tôi chưa từng bao giờ thấy. Với cái giá đắt gấp đôi chai Lavie tôi vẫn thường mua ở Sài Gòn.

Bù lại, cô "miêu nữ" bắt đầu thân thiện hơn và tỏ ra khá thích thú trò chuyện. Khi biết tôi định leo lên đỉnh núi Ngọc Linh cô  vội vàng can rằng không thể đi ngay bây giờ được. Cô khuyên tôi nên chờ đến sáng mai và tốt nhất là bây giờ nên đi tìm gặp những người dân làng có nhiều kinh nghiệm đi núi để nhờ họ giúp dẫn đường.

Nhờ sự chỉ dẫn tận tình của cô gái mà tôi tìm được nhà của già làng A Khưn. Một ngôi nhà mộc mạc nhưng  nhìn kỹ thì toàn là gỗ quý, không hề có dấu vết của dầu bóng hay sơn phết gì cả, toàn là gỗ mộc. Thế nhưng gỗ vẫn lên nước bóng loáng, đúng là tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Nằm cạnh bờ suối và cách xa rừng tới mức cái nóng ban trưa cứ hừng hực lên mặt tôi khi đứng trước cửa ngôi nhà để gọi hỏi thăm người chủ nhà cao niên và uy tín nhất làng.

Già A Khưn qua lời giới thiệu của cô gái hết sức cởi mở và không hề rào đón, già nói ngay rằng sẽ rất sẵn sàng dẫn đường cho tôi lên núi ngay khi thời tiết tốt hơn. Tôi hết sức ngạc nhiên khi nghe già nói về chuyện chờ cho thời tiết tốt hơn bời vì trời đang nắng chang chang. Cái nắng nóng hừng hực như thiêu đốt cái làng nhỏ bé thiếu vắng cây xanh ngay chân núi Ngọc Linh này chắc sẽ còn kéo dài lâu lắm.

Thế nhưng già A Khưn cứ khăng khăng bảo rằng mai chưa đi được đâu và tôi nên chuẩn bị tinh thần để ở lại làng vài ba hôm nữa rồi mới khởi hành được.

Tôi định cãi, nhưng cố dằn lại vì “nhập gia thì phải tùy tục”. Gia làng đã phán thì đứng có cố mà cãi, trong khi mình  đang nhờ người ta giúp. Tuy nhiên tôi bày tỏ băn khoăn rằng không biết phải ở đâu trong những ngày chờ đơi này, tôi cũng cố gắng tỏ ra mình rất dễ thích nghi, rằng tôi chỉ cần có chỗ để mắc cái võng là ngủ được rồi…

Chưa kịp để già làng có ý kiến cô gái nhỏ đã chen ngang nói ngay rằng tôi có thể mắc cái võng ở ngay trong cửa hàng nhà cô vài ngày không có vấn đề phiền hà gì đâu. Cô còn cố gắng nói vài điều gì đó nữa mà tôi quên mất nhằm để cho tôi đừng có quá ái ngại về chuyện phải ở đâu trong cái làng này trong những ngày chờ đợi lên núi.

Già làng chỉ ngồi cười và phì phà cái tẩu thuốc lá trong lúc cô gái nói chuyện với tôi. Câu chuyện với cô gái vừa kết thúc thì già nói thêm rằng nếu tôi không thích mắc cái võng ở cửa hàng cô gái thì có thể ở nhà của già. Chuyện ăn uống càng đơn giản hơn, ai ăn gì tôi ăn đó. Cuối cùng thì tôi đã chọn mắc cái võng ở cửa hàng cô gái tới hơn 3 ngày liền rồi mới có thể theo gìa làng lên núi được.

Bởi vì ngay cái đêm đầu tiên đó, trời đất đột ngột chuyển động ần ầm và mưa tuôn như trút nước. Cơn mưa rừng mưa núi này kéo dài tới hơn ba ngày sau mới dứt hạt.

Kế hoạch leo núi cuối cùng cũng thực hiện được nhờ sự kiên trì và nhất là sự giúp đỡ rất tận tình của già làng và cô gái nhỏ.

Ngày chia tay rồi cũng tới. Khác hẳn với ngày găp nhau đầu tiên, "miêu nữ"  giờ đây đã có ánh mắt của loài nai... mất rừng khi nhìn tôi, trở nên thân tình hơn nên cuộc chia tay cũng có phần khá là bịn rịn. Riêng với già làng, sau khi cảm ơn và nói lời từ biệt tôi cố tình hỏi già một câu mà suốt những ngày qua tôi không bao giờ có thể hiểu được.

Tôi vẫn thường nghe những người dân bản địa, sống gần gũi thiên nhiên có những khả năng rất kỳ diệu đến mức trở thành kỳ lạ. Tôi muốn biết cái khả năng dự báo thời tiết cực kỳ chuẩn xác của già làng A Khưn là nhờ vào đâu. Và có thể biết đâu già làng sẽ bày cho mình một ít kinh nghiệm nhận biết giúp mình càng tăng thêm khả năng tồn tại ở những vùng hoang dã, tự nhiên hơn.

Già A Khưn tỉnh queo khi nghe tôi hỏi và trả lời ngay không cần suy nghĩ rằng ông nghe dự báo thời tiết hàng ngày từ đài truyền hình của nhà nước. Tôi hết sức sững sờ khi nghe ông nói ra điều đó. Vậy mà tôi cứ tưởng….

Nhưng, cái câu sau cùng mà tôi chưa nghe kịp mới càng làm tôi bàng hoàng và càng kính nể ông hơn. Rằng già A Khưn sau khi nghe đầy đủ các thông tin dự báo trên đài nhà nước rồi thì ông phải điều chỉnh một chút bằng cách hiểu … ngược lại. Xác suất đúng từ 80 đến 100 phần trăm, Trời ạ!

Giờ đây, mỗi lần nghe dự báo thời tiết từ đài nhà nước, tôi không khỏi bồi hồi nhớ tới già làng A Khưn và nàng "miêu nữ" có ánh mắt của loài nai mất rừng.



Lý do để Trung Quốc chiếm bãi Cỏ Mây ở Trường Sa trong thời gian tới

Nguyễn Hữu Quý

Rất có thể, trong khi Mỹ đang tập trung sự chú ý vào bán đảo Crimea bị sáp nhập vào Nga, thì Trung Quốc (TQ) nhân cơ hội này sẽ đánh chiếm bãi Cỏ Mây trong những ngày tới.

clip_image002
Vị trí bãi Cỏ Mây ở quần đảo Trường Sa

Cơ sở để đưa ra nhận định trên đây là:

1. Bắc Kinh cho rằng, trong điều kiện khó khăn của kinh tế Mỹ hiện nay, thì quan hệ kinh tế Trung-Mỹ đủ để ràng buộc Mỹ không ra tay bảo vệ Philippines khi TQ đánh chiếm bãi Cỏ Mây. Chuyến thăm TQ trong thời gian một tuần của Đệ nhất phu nhân Mỹ, bà Michelle Obama cùng mẹ và các con gái, bắt đầu từ hôm 21/3 như nói lên mối quan hệ thân thiện giữa hai nước tại thời điểm này. Mặc dù “Chuyến thăm được tiến hành theo lời mời của Đệ nhất phu nhân Trung Quốc, sẽ tập trung vào việc xây dựng mối quan hệ văn hóa giữa hai nước, và tránh tập trung vào các vấn đề chính trị”, như báo chí đã đưa tin (1).

2. Báo giaoduc.net.vn, dẫn nguồn từ báo nước ngoài cho biết: Tân Hoa xã hôm 01.4.2014 đăng bài của cựu thiếu tướng đã về hưu, nhưng theo phái diều hâu, ông La Viện, với tựa đề “La Viện: 10 bước để Trung Quốc chiếm bãi Cỏ Mây”(2), trong bài này, báo còn trích dẫn: “La Viện dẫn lời Tập Cận Bình phát biểu về Biển Đông trong chuyến công du châu Âu vừa qua: Trung Quốc không sinh sự, cũng không sợ sự sinh”. Sau hơn một năm lên nắm quyền, Tập Cận Bình đang cho thấy, ông ta đang thể hiện vai trò thống lĩnh của mình bằng chiến dịch chống tham nhũng, mà ngay cả cựu Ủy viên thường vụ BCT, ông Chu Vĩnh Khang, cũng phải hầu tòa. Rất có thể, Tập Cận Bình toan tính rằng, trong chuyến đi châu Âu, sau khi đạt các thỏa thuận về kinh tế với một số quốc gia hàng đầu châu Âu, thì ông ta sẽ ra lệnh ra tay chiếm bãi Cỏ Mây, để các nước này nếu có phản đối cũng phải cầm chừng.

3. Các nước có tranh chấp với TQ ở Biển Đông gồm Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei, và Đài Loan, không tự giao các đảo của mình cho TQ; vì vậy, để có được “đường lưỡi bò” chiếm 85% diện tích Biển Đông, thì buộc TQ phải cướp đoạt bằng giải pháp quân sự. Như vậy, giải pháp quân sự để từng bước chiếm Trường Sa như là giải pháp bắt buộc, nếu như Bắc Kinh vẫn còn tham vọng về “đường lưỡi bò”.

4. Chọn thời cơ và thời điểm thích hợp để đánh chiếm bãi Cỏ Mây, nhằm tạo một tiền lệ cho việc đánh chiếm tất cả các đảo khác ở Trường Sa về sau, có lẽ, đó là bài toán khó nhất đối với Bắc Kinh trong suốt những năm qua. Bối cảnh quốc tế và tình hình trong nước hiện nay, như đang vừa ủng hộ và ở thế buộc, để Tập Cận Bình tự tin khởi sự đánh chiếm bãi Cỏ Mây vào thời gian tới.

5. Việt Nam đang rất bất lợi, trong khi giữa TQ và Philippines liên tục có những căng thẳng ở bãi Cỏ Mây, thì Việt Nam giở thái độ im lặng, xem như bãi Cỏ Mây không phải của mình (?!). Mãi đến hôm 03.4.2015, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam mới lên tiếng về việc Philippines kiện TQ về “đường lưỡi bò” (3); Mặc dù vậy, người phát ngôn Bộ Ngoại giao, ông Nguyễn Hải Bình cũng chỉ nói chung chung như mọi lần trước đây, không một lời nói về bãi Cỏ Mây. Thậm chí báo mạng vov.vn còn đăng hẳn một bài “Philippines trình chứng cứ lên Tòa quốc tế vụ bãi Cỏ Mây” (4), như là để thanh minh giúp Philippines về chủ quyền đối với bãi Cỏ Mây.

Phải chăng, “quan hệ 4 tốt và phương châm 16 chữ vàng” như là một miếng xương làm nghẹn họng giới chức Việt Nam trước những ngang ngược của Bắc Kinh?

040402014
N.H.Q

Bài tham khảo:
(1) Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama thăm Trung Quốc
(2) La Viện: 10 bước để Trung Quốc chiếm bãi Cỏ Mây
(3) Việt Nam theo sát vụ kiện Trung Quốc của Philippines
(4) Philippines trình chứng cứ lên Tòa quốc tế vụ bãi Cỏ Mây
-------------------------------------------------------------------
Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama thăm Trung Quốc
(Dân trí) - Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama cùng mẹ và các con gái hôm nay (21/3) đã bắt đầu chuyến thăm chính thức Trung Quốc trong tình trạng an ninh thắt chặt, sau khi có mặt tại Bắc Kinh tối qua.
Đi cùng bà Obama hôm nay là Đệ nhất phu nhân Trung Quốc Bành Lệ Viện. Truyền thông Trung Quốc cho biết hai người đã tới thăm một trường trung học tại quận Xicheng ở trung tâm Bắc Kinh lúc 9 giờ 30 phút sáng nay giờ địa phương, trong điều kiện an ninh được thắt chặt.
Bà Bành cũng sẽ đưa bà Obama tới thăm Tử Cấm Thành và tổ chức một bữa dạ tiệc để chiêu đãi vị khách đến từ Mỹ trong hôm nay.
Bà Michelle Obama đến Bắc Kinh trong sự chú ý lớn của các cư dân mạng Trung Quốc tới từng chi tiết nhỏ, như bà Obama sẽ mặc đồ gì cho tới lịch trình hoạt động của bà trong một tuần tại Trung Quốc.
Nhà Trắng khẳng định chuyến công du của bà Obama chỉ nhằm mục đích văn hóa hơn là chính trị.
Chuyến thăm được tiến hành theo lời mời của Đệ nhất phu nhân Trung Quốc, sẽ tập trung vào việc xây dựng mối quan hệ văn hóa giữa hai nước, và tránh tập trung vào các vấn đề chính trị.
Bà Obama đã vẫy tay khi bước ra khỏi máy bay cùng với mẹ mình, bà Marian Robinson, và hai con gái là Sasha và Malia tại sân bay quốc tế thủ đô Bắc Kinh. Đón bà Obama tại sân bay là trợ lý Bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc Zhang Kunsheng.
Cư dân mạng Trung Quốc đã nhanh chóng phát hiện ra rằng chiếc váy của bà Obama được thiết kế bởi nhà thiết kế Mỹ Derek Lam, một người gốc Trung Quốc.
Chuyến thăm “là một cơ hội quan trọng để không chỉ chia sẻ lịch sử và văn hóa phong phú của Trung Quốc với những người trẻ như các bạn, mà còn kết nối các bạn với câu chuyện của những người trẻ tuổi tại Trung Quốc”, bà Obama khẳng định trong đoạn video trước chuyến đi.
Người phát ngôn Bộ ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi khẳng định chuyến thăm của bà Obama sẽ giúp tăng cường quan hệ Trung - Mỹ.
Ngày mai, bà Obama sẽ có bài phát biểu tại Trung tâm Stanford tại đại học Peking, tới thăm Cung điện mùa Hè, và gặp nhân viên đại sứ quán Mỹ. Trong ngày Chủ nhật, bà sẽ tổ chức hội thảo bàn tròn về giáo dục và tới thăm Vạn Lý Trường Thành, trước khi lên đường tới Tây An và Thành Đô.
Các cư dân mạng Trung Quốc đại lục đặc biệt chú ý tới kế hoạch ăn đồ ăn Tây Tạng tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên trong ngày cuối cùng của chuyến công du vào thứ Tư. Một số người cho rằng chặng dừng chân này là một cách thể hiện sự ủng hộ của Nhà Trắng với nhà lãnh đạo lưu vong của Tây Tạng Dalai Lama.

Thanh Tùng
Theo SCMP
---------------------------------------------------

La Viện: 10 bước để Trung Quốc chiếm bãi Cỏ Mây

HỒNG THỦY
Inquirer ngày 3/4 đưa tin, hôm 1/4 Tân Hoa Xã đăng bài phân tích của La Viện, một học giả mang lon Thiếu tướng quân đội Trung Quốc nghỉ hưu, người tự nhận mình là "diều hâu" đã đưa ra kiến nghị cho giới chức Bắc Kinh 10 bước thực hiện chiếm bãi Cỏ Mây (trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, cả Trung Quốc, Philippines và Đài Loan đều yêu sách "chủ quyền").
Vẫn với giọng diều hâu, hiếu chiến và hoang tưởng quen thuộc, La Viện đang cố tình khuấy căng thẳng trong dư luận về Biển Đông để lấp liếm cho các hành động leo thang của Trung Quốc ngoài thực địa khi đưa ra cái gọi là 10 kiến nghị.
Thứ nhất, La Viện đề nghị Bắc Kinh lập tức công bố cái gọi là bản ghi nhớ Philippines đề nghị (cho) đánh chìm chiến hạm cũ của Mỹ tại bãi Cỏ Mây để Bắc Kinh chiếm lợi thế về pháp lý và dư luận.
Thứ 2, Bắc Kinh cần tuyên bố thời hạn tàu Philippines lánh nạn ở bãi Cỏ Mây đã hết, Manila cần nhanh chóng dọn xác chiếc tàu cũ này. Nếu không làm được, Bắc Kinh sẽ "làm giúp" với điều kiện Manila chi tiền. Nếu Philippines không chịu rút, Trung Quốc sẽ áp dụng các biện pháp cưỡng chế (Philippines có thể phát huy "trí tưởng tượng" của họ, ông Viện chú thích).
Thứ 3, La Viện xúi giới chức Bắc Kinh đòi Philippines...trả phí sử dụng bãi Cỏ Mây từ 1999 đến nay, trên cơ sở đó để gây sức ép với Philippines về mặt ngoại giao và dư luận?!
Thứ 4, tiếp tục nhắc lại cái gọi là yêu sách chủ quyền (phi lý, bất hợp pháp) của Trung Quốc với toàn bộ quần đảo Trường Sa, lấy bãi Cỏ Mây làm tâm vạch đường tròn bán kính 12 hải lý và dùng mực đỏ khoanh lên bản đồ để... đánh dấu lãnh thổ, cấm tàu thuyền các nước vào khu vực này?!
Thứ 5, tuyên bố cái gọi là (quy tắc) an ninh hàng không - hàng hải trên Biển Đông, xây dựng trạm quan trắc và điểm cứ hộ hàng không (bất hợp pháp) trên bãi Cỏ Mây.
Thứ 6, sau nhiều lần thông báo ngoại giao không hiệu quả, Bắc Kinh có thể tuyên bố hành động quân sự ngoài bãi Cỏ Mây, báo trước cho Philippines nếu không dọn khỏi khu vực này sẽ phải tự lãnh hậu quả?!
Thứ 7, La Viện tuyên bố nếu Philippines còn "gây sự" ở bãi Cỏ Mây, Trung Quốc sẽ không những tìm cách chiếm quyền kiểm soát bãi Cỏ Mây mà còn đánh chiếm các đảo khác ở Trường Sa hiện Philippines đang đóng giữ.
Thứ 8, các đại sứ quán Trung Quốc ở nước ngoài cần tổ chức họp báo về Biển Đông công bố toàn bộ bản đồ của Philippines từ trước đến nay cũng như các văn bản luật của quốc gia này về Biển Đông.
Thứ 9, Trung Quốc cũng sẽ đưa các phóng viên ra bãi Cỏ Mây để thu thập cái gọi là "chứng cứ phá hoại DOC của Philippines".
Thứ 10, tiến hành chào thầu khai thác tài nguyên (bất hợp pháp) ngoài bãi Cỏ Mây và các vùng phụ cận trên nguyên tắc "chủ quyền thuộc Trung Quốc" hoặc bắt tay với Đài Loan. Nếu Philippines muốn dự thầu, điều kiện phù hợp Bắc Kinh sẽ xem xét?!
Kết thúc cái gọi là 10 kiến nghị, La Viện dẫn lời Tập Cận Bình phát biểu về Biển Đông trong chuyến công du châu Âu vừa qua: Trung Quốc không sinh sự, cũng không sợ sự sinh. Ông Viện cao giọng, một khi Philippines đã gây sự rồi thì hãy để họ gánh hậu quả?!


Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

Vụ Đinh Đức Lập: :Cụ Lập" có lạm dụng hình ảnh lãnh đạo Đảng, Nhà nước?


                                            Hình ảnh từ Facebook Thành Đinh Đức 

Khoản 5 Điều 8 Luật Quảng cáo quy định hành vi nghiêm cấm việc làm mất sự tôn nghiêm khi sử dụng hình ảnh lãnh đạo Đảng, Nhà nước để quảng cáo. Nhưng nếu sử dụng hình ảnh lãnh đạo Đảng, Nhà nước để đánh bóng cho hình ảnh của mình thì sao? Với các fan hâm mộ thì việc có được một cơ hội chụp ảnh chung với nghệ sĩ nổi tiếng, ngôi sao ca nhạc hay danh thủ bóng đá rồi phóng ảnh treo lên khắp nhà là việc diễn ra nhiều nơi. Còn với kẻ cơ hội chính trị thì việc chụp ảnh được với lãnh đạo Đảng, Nhà nước rồi in ảnh, ghép ảnh lung tung treo ở nhiều nơi thì sao? Không biết đã có quy định pháp luật nào nghiêm cấm không vì đây không phải là hoạt động quảng cáo (dù không thu tiền trực tiếp nhưng lại đem lại giá trị cho người chụp cùng).

Lại nhắc đến chuyện ông Đinh Đức Lập – Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết không chỉ thích đăng ảnh mình chụp cùng lãnh đạo Đảng, Nhà nước lên báo mà còn thích đăng cả ảnh của mình lên chính tờ báo Đại Đoàn Kết do mình phụ trách (xin xem: http://huunguyenddk.blogspot.com/2013/03/vai-dan-chung-ve-su-lam-dung-bao-ai-oan.html). Đảng đoàn MTTQ Việt Nam đã có kết luận về việc lạm dụng tờ báo để đánh bóng tên tuổi cá nhân này trong Kết luận số 43 KL/MTTW – ĐĐ ngày 8/1/2013, báo Người Cao tuổi đã có bài phản ánh, xin xem:  (http://nguoicaotuoi.org.vn/phap-luat/tong-bien-tap-bao-dai-doan-ket-dinh-duc-lap-co-nhieu-sai-pham-nghiem-trong-theo-ket-luan-cua-dang-doan-mttq-viet-nam.html).

Khi không thỏa được ý thích đăng hình ảnh mình và lãnh đạo Đảng, nhà nước lên báo như vài năm trước, thì năm nay, Tổng Lập quay sang quảng cáo mình ở “mảnh đất” hẹp hơn. Đó là ghép nhiều bức ảnh mà mình có cơ hội được chụp với lãnh đạo Đảng, Nhà nước như với cựu Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết (hồi đương chức), Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (khi còn là Chủ tịch Quốc hội), Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng. Điều này chắc không quá khó với phóng viên làm mảng nội chính ở các báo nước ta) rồi cho treo ở nhà thờ họ. Ở đó tất nhiên là phải đề chức danh Tổng biên tập báo Đại Đại Đoàn Kết rồi. Nhưng ghê chưa, ông Lập ngoài xã hội đã lên cụ rồi cơ đấy. Cụ Lập là Ngành 2 Đời 18 dòng họ Đinh Khắc ở Quảng Yên, tỉnh Quảng Ninh. Xin xem một số hình ảnh này trên “fây” của ông Đinh Đức Thành – anh ruột cụ Lập:


Thục Anh

Tác giả gởi bài tới Blog Hữu Nguyên

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Vụ Đinh Đức Lập: Kẻ bằng giả sử dụng kẻ bị kỷ luật để nịnh sếp và giám sát phản biện xã hội

Mắc nhiều sai phạm nhưng vì được lãnh đạo MTTQ bao che nên ông Đinh Đức Lập - Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết vẫn tiếp tục “hung hăng” làm trái công tác tổ chức cán bộ ở báo Đại Đoàn Kết.

Trường hợp điển hình gần đây nhất là việc “tự bịa” ra một đơn vị “Tổ” mới tương đương một Ban nội dung của báo trong khi mô hình tổ chức của báo được Ban Thường trực MTTQ phê duyệt không có. Đó là “Tổ Điều tra, Giám sát –Phản biện”.

Sau khi ông Nguyễn Thiện Nhân chính thức làm Chủ tịch MTTQ Việt Nam, vai trò Giám sát – Phản biện của MTTQ cũng được nâng cao. Để nịnh cấp trên, Tổng Lập đã lập ra cái Tổ đặc biệt này để theo dõi, và viết những bài mang tính chất “Giám sát, phản biện” những vấn đề mà MTTQ đề ra, đồng thời PR lãnh đạo hoặc viết những bài “đánh đấm”, “đánh bóng” mình và lãnh đạo.

Dưới đây, xin giới thiệu chân dung của Tổ trưởng “Tổ Điều tra, Giám sát –Phản biện” là Lê Anh Đức tới quý bạn đọc.

Trước khi về báo Đại Đoàn Kết, Lê Anh Đức từng bị kỷ luật nhiều lần. Mới đây nhất, báo Nông thôn Ngày nay thải loại Lê Anh Đức trong sai phạm bị bạn đọc (ông Huy) tố cáo “làm giá” 5 triệu đồng trong một bài điều tra. Chưa hết án kỷ luật, Lê Anh Đức lại tái phạm khuyết điểm. Không những không rút kinh nghiệm và sửa chữa lỗi lầm, Lê Anh Đức còn viết bài vu khống Ban Biên tập báo Nông thôn Ngày nay, buộc Hội đồng kỷ luật phải đề nghị mức kỷ luật sa thải. 

Xin gửi tới bạn đọc Quyết định sa thải này.



Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Tổng Lập đã nhận ra ngay “giá trị” của Lê Anh Đức và nhận vào làm việc ở báo Đại Đoàn Kết. Tổng Lập sử dụng Đức một thời gian ở Ban Thời sự để viết những bài có tính “cơ hội chính trị” như đánh những người kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp. (xin xem: http://xuandienhannom.blogspot.com/2013/03/moi-oc-gia-cung-tranh-luan-voi-bao-ai.html), hoặc nịnh cấp trên, thóa mạ những người tố cáo nhằm ám chỉ những người dám tố cáo Tổng Lập và anh Vũ Trọng Kim – Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam, xin xem:

(Được biết: tại bài viết này, ban đầu Lê Anh Đức giật tít “Ông Vũ Trọng Kim vô can” nhưng sau đó bị Phó tổng biên tập Nguyễn Quốc Khánh biên tập).

Sau khi được dựng làm Tổ trưởng “Tổ Điều tra, Giám sát –Phản biện”, Lê Anh Đức không chịu sự quản lý của một Ban nào. Đức được hưởng chế độ như một Phó Trưởng Ban. Công việc của Lê Anh Đức là viết theo chỉ đạo của Tổng Lập nhằm đánh bóng tên tuổi của những lãnh đạo MTTQ bao đỡ cho mình, ví dụ như cho ông anh Vũ Trọng Kim, xin xem:

Sẽ ra sao đây khi một kẻ bằng giả chưa bị kỷ luật ở Trung ương Đoàn (xin xem: http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/truong-ban-tu-tuong-trung-uong-doan-chay-bang-gia-1957474.html)  chạy sang MTTQ để tránh án, bị kỷ luật ở báo Đại Đoàn Kết lại sử dụng kẻ chuyên đi “làm tiền” bị đuổi việc ở báo bạn đi viết những bài dạy dỗ, lên mặt đạo đức và giám sát, phản biện xã hội?...

Việt Dũng

Tác giả gởi bài tới blog Hữu Nguyên

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Vì sao không gọi là "hải chiến" khi viết về cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền Trường Sa năm 1988?

Hết sức thô thiển, phi nhân tính khi tác giả Đức Anh trện báo Đại Đoàn Kết cho rằng việc "thí mạng" 64 chiến sĩ trên khu vực đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam năm 1988 là có "chủ trương của lãnh đạo" lúc bấy giờ.

Chiến tranh bao giờ cũng là điều không mong muốn. Lý giải về cuộc chiến Gạc Ma của tác giả Đức Anh cho thấy có sự tàn bạo trong tư duy chiến lược của các nhà lãnh đạo (nếu có) tới mức không còn tính người. 

Đáng tiếc cho tác giả Đức Anh, vô tình hay cố ý "vạch lưng cho người ta xem thẹo" quả là không có ai giỏi bằng ông vậy! 

Nếu lãnh đạo nào từng có chủ trương như ông Đức Anh nói tới nay nên đứng ra chịu tội với lịch sử để có thể thanh thản về chầu tổ tiên. Còn ông Đức Anh thì năng nổ quá mức, nịnh bợ quá mức nhưng đáng tiếc là do thiếu hiễu biết thành ra lại đổ hết tội lỗi cho lãnh đạo... Than ôi!


Về chủ đề này. blog Hữu Nguyên nhiều năm trước đã bàn tới rồi. Mời quý vị xem dưới đây:

http://huunguyenddk.blogspot.com/2013/03/vi-sao-toi-khong-viet-cuoc-chien-au-bao.html


Một cuộc chiến đấu hòan toàn không cân sức, hoàn toàn không tuân theo bất cứ quy ước của bất kỳ một cuộc hải chiến nào. Giũa một bên không hề có tàu chiến, chủ yếu chỉ là các chiến sỹ công binh trong tay chỉ có dụng cụ xây dựng và một bên là cả một hạm đội tàu chiến đầy đủ trang bị vũ khí, đạn dược và lính thủy đánh bộ, trong đó có cả tàu hộ vệ tên lửa và pháo hạm 100 ly... Thế nhưng, những người lính công binh Hải quân Việt Nam đã trở thành anh hùng sống mãi trong lòng dân tộc. Vì họ  không chỉ lập nên một kỳ tích hiển hách là khẳng định, bảo vệ thành công chủ quyền của người Việt Nam trên hầu hết các đảo trong cuộc chiến. Họ đã chiến đấu tới người cuối cùng để giữ đảo bằng chính vũ khí mạnh mẽ, và hầu như duy nhất đó là lòng yêu nước và máu của chính mình. Họ đã viết nên một trang sử đầy bi tráng nhưng hào hùng, tiếp nối tinh thần bất khuất chống xâm lược của bao nhiêu đời tổ tiên người Việt trên dãy đất và trên những vùng biển quen thuộc này.

Năm 2011 khi thực hiện loạt bài “Những chứng cứ và cơ sở pháp lý khẳng định chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa vàTrường Sa”, tôi nhận được rất nhiều ý kiến góp ý, động viên và hỗ trợ cho công tác tư liệu của rất nhiều bạn đọc. Họ là những nhà nghiên cứu trong và ngoài nước, họ cũng là những độc giả bình thường từng là nhân chứng trực tiếp hay gián tiếp của những cuộc chiến liên quan tới việc bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc chúng ta tại Hoàng Sa và Trường Sa. Tất cả những sự hỗ trợ đó đều hết sức vô tư, khách quan và  đặc biệt là rất nhiệt tình. Nhờ đó mà chúng tôi đã hoàn thành được có thể nói là tốt nhất nhiệm vụ của mình trong loạt bài báo đáng ghi nhớ đó trên Đại Đoàn Kết.

Riêng với bài “Trận chiến bảo vệ chủ quyền Trường Sa năm 1988” đăng trên báo Đại Đoàn Kết ngày 8/7/2011.Tôi nhận được khá nhiều ý kiến thắc mắc vì sao không gọi cuộc chiến đấu anh dũng này của các chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt Nam là một cuộc “hải chiến”, như cuộc Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 chẳng hạn?

Quả thật là tôi đã từng cân nhắc rất nhiều để gọi tên cuộc chiến này cho chính xác, lột tả đầy đủ nhất tinh thần dũng cảm, bất khuất của các chiến sỹ Hải quân Nhân dân Việt Nam ngày 14/3/1988 trên vùng biển Trường Sa. “Vòng tròn bất tử” có thể được coi là một trong những hình ảnh mang tính biểu trưng diễn tả đầy đủ nhất thực tế, bản chất của cuộc chiến mà ttong đó tinh thần yêu nước được thể hiện bằng sự dũng cảm, quên mình của những người lính hầu như chỉ có trái tim và ý chí sắt đá là vũ khí quan trọng nhất để bảo vệ lá cờ của Tổ quốc mãi mãi tung bay trên vùng hải đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam đang có  nguy cơ bị xâm chiếm bởi một lực lượng hải quân hùng mạnh đầy đủ trang bị của quốc gia láng giềng.

Chỉ có thể gọi là một cuộc hải chiến khi mà lực lượng của hai bên tuy có thể chênh lệch nhau về trang bị vũ khí, về quân số nhưng ít ra mỗi bên cũng đều phải có tàu chiến, cùng các trang bị tương xứng cho việc tác chiến trên biển như đại bác, tên lửa... Theo định nghĩa của Wikipedia: “Tàu chiến  hay chiến hạm, chiến thuyền, là loại tàu được đóng để dùng cho chiến đấu. Tàu chiến thường được đóng theo cách hoàn toàn khác với tàu chở hàng. Ngoài việc được trang bị vũ khí, tàu chiến được thiết kế để chịu thiệt hại và thường chạy nhanh hơn và di chuyển linh động hơn tàu chở hàng. Không như tàu chở hàng, tàu chiến thường chỉ chở vũ khí, đạn dược và quân nhu cho thủ thủy đoàn của chính nó”.

Cuộc chiến đấu anh dũng khẳng định chủ quyền Hoàng Sa của các chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa năm 1974, dù không cân sức, dù phải triệt thoát khỏi vùng quần đảo này và bị Trung Quốc xâm chiếm, nhưng trận chiến đó mang đầy đủ tính chất của một cuộc hải chiến. Hải quân Việt Nam Cộng hòa đã giáng những đòn đích đáng chỉ với đội hình tàu chiến tuy ít ỏi hơn, lạc hậu và trang bị thiếu nhưng đã gây ra nhiều thiệt hại cho phía Trung Quốc trước khi rút lui khỏi vùng biển này.

Tham gia trận chiến ngày 14/3/1988 trên vùng biển Trường Sa của Việt Nam phía Trung Quốc đã huy động lực lượng của hai hạm đội, tăng số tàu hoạt động thường xuyên ở khu vực này lên đến khoảng 12 tàu chiến gồm: 1 tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo, 2 tàu đổ bộ, 3 tàu vận tải hỗ trợ LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và 1 pông tông lớn. Trong khi phía Việt Nam chỉ có ba tàu vận tải HQ-604, HQ-605, HQ-505 với lực lượng chủ yếu trên ba tàu này là các chiến sĩ thuộc Trung đoàn Công binh Hải quân Việt Nam (E83) quân số 70 người và 4 tổ chiến đấu. Phía Việt Nam không có tàu chiến đúng nghĩa, không có trang bị vũ khí có khả năng tác chiến trên biển trong các cuộc hải chiến theo quy ước. Nhiệm vụ của các chiến sỹ công binh Hải quân Việt Nam chủ yếu là xây dựng cơ sở để đồn trú trên các đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam. Vì thế, trang thiết bị của họ cũng chủ yếu là các dụng cụ xây dựng cùng với vật liệu xây dựng.

Rõ ràng người Việt Nam không hề chuẩn bị cho một cuộc "hải chiến". Các chiến sỹ công binh Hải quân Việt Nam chỉ nhận lệnh đi làm nhiệm vụ xây dựng hạ tầng để người lính Việt Nam có thể đồn trú lâu dài trên những hòn đảo thuộc chủ quyền của mình. Điều đó là chuyện đượng nhiện, bình thường phù hợp với luật pháp quốc tế, không hề có sự tranh chấp hay gây chiến với ai. Sự chuẩn bị chiến đấu chỉ giới hạn ở mức các tổ chiến đấu để tự vệ (với bọn cướp biển chẳng hạn) là chính, không phải để đối đầu với bất cứ một lực lượng hải quân chính quy nào.

Hãy nghe người trong cuộc kể lại sự thật lịch sử mà họ đã chứng kiến. “Người chiến sĩ hải quân trẻ Nguyễn Văn Lanh lúc ấy có mặt trên chiếc tàu HQ-604 do đại úy Vũ Phi Trừ làm thuyền trưởng cùng với lữ đoàn phó 146 Trần Đức Thông. Đêm 13-3, gió mùa đông bắc thổi mạnh, mây mù che kín bầu trời làm mặt biển tối đen như mực. Anh Lanh cùng các đồng đội hạ xuồng vận chuyển vật liệu xây dựng lên đảo chìm Gạc Ma. Còn việc bảo vệ lá cờ đỏ sao vàng, khẳng định chủ quyền VN do tổ của thiếu úy Trần Văn Phương đảm nhiệm. Họ phải dùng xà beng đục xuống rạn san hô Gạc Ma để cắm vững thân cờ Tổ quốc. Trên đảo Cô Lin cách đó không xa, cờ chủ quyền cũng phần phật tung bay ở cả hai đầu đảo. Trung tá Trần Đức Thông yêu cầu cán bộ, chiến sĩ cứ tập trung nhiệm vụ, mặc kệ tàu chiến TQ đang lảng vảng quanh đó. Rạng sáng hôm sau, tức ngày14-3-1988, khi mọi người chưa kịp dùng bữa sáng thì các tàu chiến TQ áp sát. Đó là các biên đội tàu chiến thật sự với hỏa lực mạnh, trong khi các tàu VN chỉ là loại hải vận để chở binh sĩ, vật liệu xây dựng, lương thực tiếp tế cho các đảo chứ không phải tàu chiến. Đặc biệt, đa số chiến sĩ trên tàu VN là công binh làm nhiệm vụ xây dựng đảo chứ không phải lính chiến đấu. Trước tình hình không cân sức này, các thuyền trưởng Vũ Huy Lễ, Vũ Phi Trừ, Lê Lệnh Sơn và lữ đoàn phó Trần Đức Thông truyền đạt mệnh lệnh: kiên cường giữ vững nhiệm vụ, tất cả sẵn sàng chiến đấu để giữ vững chủ quyền. Tình hình càng lúc càng diễn biến căng thẳng hơn. Tại bãi Gạc Ma, thủy triều buổi sáng đã dâng cao hơn, nhưng nhóm bảo vệ ngọn cờ chủ quyền của thiếu úy Trần Văn Phương vẫn kiên cường trụ vững trên bãi san hô. Rồi chuyện gì đến đã đến: quân TQ đổ bộ xâm chiếm đảo...“ (trích báo Tuổi Trẻ).

Lính thủy đánh bộ của Trung Quốc sau nhiều đợt tấn công lên chiếm đảo  bị các chiến sỹ Hải quân Việt Namđẩy lui. Chúng liền rút hết về tàu và sử dụng ưu thế hỏa lực tầm xa của các chiến hạm như pháo 100 ly,  37 ly nã đạn như mưa vào đội hình công binh Việt Nam trên đảo đang ra sức giữ vững ngọn cờ Tổ quốc và bắn trực diện vào các tàu vận tải của hải quân Việt Nam không có trang bị vũ khí tương xứng. Nếu có dịp xem lại đoạn video (có lẽ do phía Trung Quốc ghi lại và phát hành) về trận mưa pháo của Trung Quốc lên đội hình công binh Việt Nam chủ yếu trong tay chỉ có dụng cụ xây dựng thì sẽ  thấy rõ  hơn hành động dã man của hải quân Trung Quốc, vi phạm các quy ước chiến tranh là bắn xối xả đạn pháo vào những chiến sỹ công binh không có vũ khí để chống trả, không có công sự để trú ẩn... Những người chỉ huy trận đánh của phía Trung Quốc tất nhiên hiểu rất rõ tình huống này. Có thể nói một cách rành mạch rằng đây chính là một cuộc thảm sát đúng hơn là một trận đánh theo cách hiểu thông thường trong chiến tranh. Những kẻ có hành vi thảm sát trong chiến tranh là vi phạm công ước quốc tế, có đầy đủ khả năng để đưa chúng ra trước một tòa án quốc tế về tội phạm chiến tranh.

Trong trường hợp cụ thể của trận chiến ngày 14/3/1988 trên vùng biển Trường Sa của Việt Nam thì bọn chúng không chỉ là tội phạm chiến tranh thông thường mà còn là những kẻ xâm lược, xâm chiếm vùng biển thuộc chủ quyền lâu đời của Việt Nam đã được quốc tế thừa nhận.

“Cuộc chiến bảo vệ ba đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao ở Trường Sa của những người lính Công binh Hải quân Nhân dân Việt Nam vào ngày 14 tháng 3 năm 1988 có một ý nghĩa lịch sử to lớn mang tầm vóc quốc gia và khu vực.

Một là, qua cuộc chiến này những người lính Việt Nam đã chứng minh rằng Việt Nam có đủ sức mạnh vật chất và tinh thần để bảo vệ chủ quyền của tổ quốc mình ở quần đảo Trường Sa. Chỉ với các phương tiện quân sự cũ kỹ và lạc hậu, nhưng với lòng quả cảm vô biên, những người lính hải quân của Việt Nam đã bảo vệ được chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam trên hai đảo Cô Lin và đảo Len Đao; chỉ chịu mất đảo Gạc Ma sau khi người lính cuối cùng ngã xuống trên đảo này.

Hai là, chiến công của những người lính Việt Nam trong trận đánh ngày 14 tháng 3 năm 1988 đã đóng góp quan trọng cho việc ngăn chặn bước tiến bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông, bước đầu làm nhụt đi ý chí dùng vũ lực để độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc, góp phần giữ được cục diện trên khu vực biển này như ngày nay.

Như vậy, sự hy sinh của những người lính Việt Nam trong cuộc chiến bảo vệ Trường Sa không phải là vô ích. Họ không chỉ lập nên một kỳ tích quân sự hiển hách. Họ đã dùng máu của mình để viết nên một trang chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Họ không chỉ bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của tổ quốc mình trên biển, mà còn góp phần giữ gìn sự bình yên cho cả khu vực Biển Đông. Họ là những người anh hùng, sống mãi trong lòng nhân dân” – (Trích nhận định từ biendong.net).

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Báo Đại Đoàn Kết lý giải chuyện Việt Nam để cho 64 chiến sĩ chiến đấu đơn độc trên đảo Gạc Ma trước bầy sói dữ

Trong dịp tưởng nhớ các chiến sĩ hy sinh trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam, ngày 14/3/2014, báo Đại Đoàn Kết đã có bài “Một nén tâm nhang”. Tác giả bài viết là Đức Anh – bút danh của Tổng biên tập Đinh Đức Lập.

Ở mục 2 của bài viết, tác giả đã đưa ra câu hỏi: “Sao lại để các anh (64 chiến sĩ) chiến đấu đơn độc giữa biển khơi, trước bầy sói dữ?”. Và tác giả đã lý giải đó là thực hiện mệnh lệnh của cấp trên: “Hết sức bình tĩnh, kiềm chế, tự vệ là chính, không nổ súng trước, nhưng kiên quyết, táo bạo, với phương châm có người có đảo, còn người còn đảo”. Tác giả bình luận: “Tôi nghĩ, đứng trước một âm mưu, một tham vọng chiếm trọn Biển Đông chúng ta đã khôn khéo không sập bẫy khiêu khích của kẻ địch, khi mà lực của chúng ta còn chưa đảm bảo chắc thắng cho việc bảo vệ chủ quyền an toàn cho các đảo trên quần đảo Trường Sa thiêng liêng của Tổ quốc”.

Vậy là có “chủ trương chỉ đạo của cấp trên”  thà thí gần trăm sinh mạng binh lính còn hơn là để bầy sói dữ nổi khùng chiếm trọn biển Đông.

Mà mệnh lệnh cấp trên ở đây là ai nhỉ? Bài báo không nói đến.

Cũng với “ný nuận” là chúng ta không đảm bảo chắc thắng nên không tổ chức chiến đấu bảo vệ Gạc Ma thì lập luận này quá ươn hèn. Tổ tiên ta có bao giờ đợi lớn mạnh hơn kẻ địch mới đứng lên kháng chiến đâu?. Ai mà cũng “ný nuận” kiểu này thì mất nước sớm không chừng.

Đức Dũng

Dưới đây là bài trên báo Đại Đoàn Kết



Bài của tác giả gởi tới blog Hữu Nguyên