Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

Một cách biết ơn thương binh liệt sĩ


Truyền thống của người Việt Nam là “uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây”. Sống thủy chung, có trước có sau là điều mà bất cứ người mẹ Việt Nam nào cũng ngày đêm tâm huyết dạy dỗ con cái của mình với hy vọng chúng sẽ trở thành người tử tế, người ra người.

Trong những bài hát ru con, chắc không ít người vẫn còn nhớ câu “cái cò mầy đi ăn đêm; đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao; ông ơi ông vớt tôi mau; tôi có lòng nào ông hãy xáo măng; có xáo thì xáo nước trong; đừng xáo nước đục đau lòng cò con”…

Thân phận nhỏ bé của  cái cò cái vạc phải vất vả kiếm ăn đêm hôm như bao người lao động nghèo khổ vô danh trong xã hội nhưng vẫn luôn canh cánh một lòng muốn “chết trong hơn sống đục” đã phản ảnh tâm thức của người Việt Nam bình dị dẫu có trải qua bao thăng trầm của lịch sử.

Nhưng giờ đây, đọc bài của nhà báo Bá Tân trên Nguyễn Thông Blog, tôi thấy “giật mình mình lại thương mình xót xa” vô cùng… Vì dầu không muốn cũng phải nhận ra rằng ngày nay, cái thời kỳ được coi là tiến bộ vượt bậc về văn minh khoa học, đất nước Việt Nam đang đứng trước ngưỡng cửa “thiên đàng…”, thì con người Việt Nam lại đang có chiều hướng tuột dốc về tinh thần, xuống cấp về đạo đức làm người theo cách hiểu sơ đẵng nhất.

Các giá trị xã hội – nhân văn hình như đang đảo lộn. Bọn có quyền lực, tham nhũng bề ngoài hào nhoáng, béo tốt nhưng bụng dạ, tâm hồn ngập ngụa trong bùn đen. Bởi như bác Bá Tân nói: “Sự sống của bọn tham nhũng không thể tách khỏi bùn, bùn càng nhiều, càng đen càng tốt”.

Làm sao còn có thể cứu vớt cái bọn ngập ngụa lấy bùn đen làm sự sống ra khỏi các vũng bùn nhơ nhớp được nữa?

Chúng lại đang ra sức làm vấy bẩn các chốn linh thiêng, các đền thờ của Tổ Quốc, các anh linh của bao anh hùng liệt sỹ bằng cái cách mà chúng có được vô số kể quyền hành, tiền bạc đen đúa nhơ nhớp như bùn là “cúng bái, cầu khẩn, dâng lễ vật hậu hĩnh, tiền bạc âm dương đủ kiểu” để hy vọng có thể dùng của cải vật chất, sự ham muốn tầm thường mà “mua chuộc, hối lộ” được thần thánh, anh linh liệt sỹ phù hộ độ trì cho chúng được yên vị, vững ghế để ngày càng hoành hành, triển khai tội ác sâu hơn, rộng hơn, kinh khủng hơn… Để cho bùn càng ngày càng đen hơn, cho bọn tham nhũng ngày càng béo mượt hơn trên nỗi đau khổ ngày càng sâu sắc hơn của dân lành.

Tri ơn, tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ theo cái cách của bọn tham nhũng nếu được linh hiển chỉ làm cho đất nước thêm tàn mạt, dân tình thêm tan tác…Đó không phải là điều mà bao nhiêu con dân nước Việt đã anh dũng hy sinh, không tiếc gì xương máu mong đợi và kỳ vọng cho đất nước và dân tộc từng trải qua bao cuộc chiến tranh đau đớn và mất mát này.

Tôi đồng cảm với  kết luận dứt khoát của nhà báo Bá Tân:  “Đừng đạo đức với kẻ thù của đạo đức, đó là thứ ngụy đạo đức. Cứu bọn cướp là làm hại dân lành. Tiếc gì bọn đó, hãy dìm chúng xuống bùn đen. Kết liễu chúng nó là khởi đầu của sự sống yên bình và đạo nghĩa. Kết liễu chúng là cách biết ơn thiết thực nhất những anh hùng liệt sĩ, thương binh đã hy sinh, quên mình vì đất nước”.



Một cách biết ơn thương binh liệt sĩ

BÁ TÂN
          
Thương binh, liệt sĩ có riêng một ngày kỷ niệm. Đó là 27 tháng 7. Kỷ niệm thường gắn với điều vui, niềm vui, như ngày cưới, ngày ra trường, ngày thành lập ABC gì đó... chẳng hạn, nhưng 27 tháng 7 không thể gọi là ngày vui. Thương tật và chết chóc, dù là hy sinh oanh liệt, có gì mà vui. Cứ thực lòng mà nói, đã là con người, chẳng ai muốn bị thương, không một ai lựa chọn cái chết thay cho sự sống. Mỗi cá nhân, từng gia đình, và cả quốc gia đều muốn sự thanh bình thịnh vượng. Nhân dịp này xin được biết ơn các thế hệ thương binh- liệt sĩ, trong đó có bạn bè tôi. Ngày 27 tháng 7 là ngày của sự biết ơn.

Chết trong còn hơn sống đục. Đó là triết lý sống, khẩu hiệu giáo dục làm người. Thời chiến, trước sự sống-chết vì tổ quốc, nhiều người đã hành xử bằng triết lý ấy. Hiện thời, không ít kẻ chọn con đường ngược lại. Họ chọn sống đục, không dám chết trong. Bọn tham nhũng ngoại hình bệ vệ hào nhoáng, sự sống đích thực của chúng là sống đục, đục hơn cả bùn đen. Dân mất lòng tin, chế độ lung lay có nguyên nhân từ những kẻ tạo ra lối sống đục đang đè nén nếp sống trong lành. Bọn sống đục đang cố kết với nhau. Chúng nó ngập ngụa trong bùn đen đến tận miệng nhưng mồm vẫn cứ ra rả khuyên răn người khác phải sống trong sạch. Lòng dân, niềm tin không bị bào mòn mới là chuyện lạ.

Có người bảo phải lôi chúng nó ra khỏi bùn đen, tắm rửa cho sạch sẽ để chúng trở lại làm người lương thiện. Đạo làm người phải thế. Nhưng tôi nghĩ cách đó vô cùng khó, thậm chí bất khả kháng. Sự sống của bọn tham nhũng không thể tách khỏi bùn, bùn càng nhiều, càng đen càng tốt. Giang tay đưa chúng ra khỏi vũng bùn thì chẳng khác nào người không biết bơi nhảy xuống sông sâu cứu kẻ bị nạn. Đừng đạo đức với kẻ thù của đạo đức, đó là thứ ngụy đạo đức. Cứu bọn cướp là làm hại dân lành. Tiếc gì bọn đó, hãy dìm chúng xuống bùn đen. Kết liễu chúng nó là khởi đầu của sự sống yên bình và đạo nghĩa. 

Kết liễu chúng là cách biết ơn thiết thực nhất những anh hùng liệt sĩ, thương binh đã hy sinh, quên mình vì đất nước.




HOANG TƯỞNG VỀ CHỦ QUYỀN


 Chu Ninh

Yêu sách hết sức phi lý của Trung Quốc trên Biển Đông cùng luận điệu tuyên truyền ngụy tạo chứng cứ đang khiến nhiều người liên tưởng đến câu nói nổi tiếng của Joseph Goebbels, Bộ trưởng Tuyên truyền của Đức Quốc xã, rằng: “Nếu nói dối đủ to và cứ tiếp tục lặp đi lặp lại lời dối trá của mình, quần chúng rồi sẽ tin vào lời dối đó”. Đó là thủ thuật nói dối đúng lúc, nói dối nhiều lần với tham vọng bá quyền độc chiếm Biển Đông.

Diễn biến phức tạp trên Biển Đông cùng bản chất ngụy tạo chứng cứ thô thiển về chủ quyền lãnh thổ theo kiểu “biến không thành có”, biến vùng không tranh chấp trở thành vùng tranh chấp của Trung Quốc đang làm cho nhu cầu được hiểu rõ sự thật lịch sử của chính người dân Trung Quốc trở nên bức thiết.  Lịch sử Trung Quốc hiển nhiên khẳng định lãnh thổ quốc gia này không hề có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (thuộc chủ quyền của Việt Nam). Lãnh thổ Trung Quốc qua các triều đại được ghi dấu bằng các bản đồ như “Hoàng triều dư địa toàn đồ” (1728-1729), “Hoàng triều nhất thống dư địa toàn đồ” (1894), và “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” xuất bản năm 1904 của Trung Quốc được công bố thời nhà Thanh (do Nhà xuất bản Thượng Hải in năm 1904) là những chứng cứ lịch sử không thể chối cãi, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa hoàn toàn không thuộc chủ quyền của Trung Quốc. 

Nhiều chứng cứ, trong đó có các bản đồ của chính Nhà nước Trung Quốc công bố với cả thế giới thể hiện rõ ràng cực Nam lãnh thổ của quốc gia này chỉ đến đảo Hải Nam. Cũng như sử sách của Trung Quốc đã khẳng định rõ cực Nam của Trung Quốc là núi Nhai (Nhai Sơn hay Thiên Nhai Sơn) nằm phía Nam Nhai Châu (đảo Hải Nam ngày nay) ở vị trí 18030’ vĩ độ Bắc. Những chứng cứ lịch sử như vậy không thể xóa bỏ, không thể bị bóp méo nhằm mục đích thực hiện yêu sách “đường lưỡi bò” phi lý trên Biển Đông. Trong khi đó, ít nhất từ thời Chúa Nguyễn, Việt Nam đã thực thi chủ quyền thường xuyên và ổn định ở Hoàng Sa và Trường Sa. Cùng với  bản đồ, còn nhiều chứng cứ lịch sử khác khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Thế nhưng, với yêu sách hoang đường trên Biển Đông của Trung Quốc,  thời gian qua người dân Trung Quốc chỉ được tiếp cận những chứng cứ ngụy tạo do chính quyền Trung Quốc cố tình đưa ra. Người dân Trung Quốc không có điều kiện để biết rõ thực chất các chứng cứ lịch sử - khẳng định chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Giới trí thức tiến bộ ngay tại Trung Quốc cũng đã phải lên tiếng về chủ quyền ngụy tạo “biến không thành có” của Trung Quốc đối với Hoàng  Sa và Trường Sa, với cả “đường lưỡi bò” phi lý chiếm gần trọn Biển Đông. Tuy nhiên những tiếng nói trung thực đúng đắn ấy ngay “trong lòng Trung Quốc” vẫn bị trùm phủ bởi luận điệu ngụy biện về chủ quyền qua các kênh truyền thông ở Trung Quốc. Sự tưởng tượng về chủ quyền trên Biển Đông của Trung Quốc thậm chí còn lọt vào các trang sách giáo khoa giảng dạy ở trường học và nhiều tài liệu khác. 
Sự nói dối động trời nếu được lặp đi lặp lại vẫn sẽ có người tin. Câu chuyện nỗi tiếng “Tăng Sâm giết người” thời Xuân Thu với sự lặp đi lặp lại những thông tin giả dối đã khiến mẹ của Tăng Sâm tin con mình phạm tội tày đình - dường như đang được tái lập trong kỹ thuật truyền thông của Trung Quốc về chủ quyền hoang đường trên Biển Đông. Trung Quốc bị nhiều quốc gia phản đối khi chính thức đưa ra yêu sách “đường lưỡi bò” bằng Công hàm CML/17/2009 lên Liên Hiệp Quốc ngày 7-5-2009 nhưng Trung Quốc không nêu được cơ sở pháp lý chặt chẽ nào. Vậy nhưng, quốc gia này vẫn ngông nghênh triển khai các hoạt động gọi là “chấp pháp trên biển” trong phạm vi “đường lưỡi bò” phi lý. Trung Quốc đã không ngần ngại gửi các đoàn đến các nước để thuyết trình với những chứng cứ ngụy tạo về chủ quyền với biển Đông, với Hoàng Sa - Trường Sa.  Bằng cách ấy, Trung Quốc đang cố tình làm cho dư luận lầm tưởng Trung Quốc có quyền đối với vùng biển mà Trung Quốc đã tuyên bố, nhằm đánh lừa cộng đồng quốc tế thừa nhận sự tồn tại của “đường lưỡi bò”. 
Các dữ liệu ngụy tạo thất thiệt của Trung Quốc đã được kỹ thuật truyền thông tại quốc gia này gieo vào lòng tin của người dân Trung Quốc về chủ quyền tưởng tượng của họ trên Biển Đông mà mới nhất là cái gọi là “thành phố Tam Sa” được thành lập. Luận điệu nói dối đã phát huy hữu hiệu, những viên đạn truyền thông đã bắn vào tâm tưởng người dân Trung Quốc khi nhiều người trong số họ ngộ nhận rằng Việt Nam “xâm chiếm” hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Trước sự ngụy tạo chứng cứ tuyên truyền sai trái của Trung Quốc, cộng đồng thế giới rất cần được tiếp cận các tài tài liệu về sự thật lịch sử và những căn cứ pháp lý khẳng định chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Dù Việt Nam luôn kiên trì với đường lối hòa bình, hành xử phù hợp với pháp luật quốc tế, không sử dụng vũ lực, nhưng cần tăng cường hoạt động chấp pháp trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Thiết nghĩ, chân lý sẽ soi sáng khi các vụ việc Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam được giải quyết bằng biện pháp hòa bình, công khai, khách quan tại Tòa Trọng tài Quốc tế, để cộng đồng quốc tế thấy rõ chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Blog Phạm Viết Đào tố TBT báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập


Phamvietdao.net (http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/07/nha-bao-nguyen-manh-thang-nho-blog.html): Nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng - Phó Trưởng Ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Đại Đoàn Kết (bút danh Từ Khôi) đang tố cáo một số sai phạm của ông Bí thư chi bộ, Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập nhưng chưa được Uỷ Ban Trung ương MTTQ Việt Nam giải quyết; Thế nhưng sáng ngày 19/7/2012, Tổng biên tập Đinh Đức Lập mời nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng đến phòng làm việc thông báo hai việc:
1. Công bố Quyết định từ 23/7/2012 chuyển nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng sang làm Phó Trưởng Ban Kỹ thuật Quản trị mạng.
2. Yêu cầu nhà báo Nguyễn Mạnh  Thắng viết giải trình việc tại sao lại đọc và photo một số bài báo của báo Người cao Tuổi viết về TBT Đại Đoàn Kết. Hạn thứ hai 23/7/2012 phải nộp.
Theo Luật Tố Cáo do Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng ký có hiệu lực từ 1/7/2012: Nghiêm cấm hành vi trù dập, chuyển công tác người tố cáo và có quyền yêu cầu cơ quan cấp trên bảo vệ người tố cáo; nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng đã làm đơn gửi lãnh đạo MTTQ Việt Nam kiến nghị được bảo vệ.
Sáng 20/7/2012, Bí thư chi bộ Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập tuyên bố trước cuộc họp toàn cơ quan việc điều chuyển này. Nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng đã có đơn lần 2 gửi tới lãnh đạo MTTQ và Hội Nhà báo VN, Đảng uỷ Khối các cơ quan trung ương 2 lá đơn sau đây...
Ngoài lá đơn do nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng đã gửi cho Phamvietdao.net, chủ blog còn nhận được một số đơn của một số nhà báo của báo Đại Đoàn Kết, một tờ báo nổi tiếng một thời chống tiêu cực, tố cáo TBT Đinh Đức Lập nhận hối lộ trong vụ Đoàn Văn  Vươn để ỉm không đăng vụ này; nhận hối lộ 1 căn hộ tại Khu đô thị ECOPARK; Nhận hối lộ một căn hộ của bà TS Nga do có công bảo vệ bà này trót lọt vụ TS rởm...
Những là đơn này chủ blog đã gửi cho các cơ quan chức năng nhờ xác minh giải quyết theo thẩm quyền; Mặt khác chủ blog cũng đang tổ chức điều tra: Nếu đủ bằng chứng sẽ cung cấp bổ sung cho cơ quan chức năng và sẽ công bố lên mạng. 
Chủ blog cũng đề nghị nếu độc giả nào tìm được bằng chứng xác thực về các dấu hiệu, bằng chứng tiêu cực liên quan tới TBT Đinh Đức Lập đề nghị hợp tác với chủ blog....
Cuối cũng chủ blog trân trọng chuyển 2 lá đơn tố cáo dưới đây của nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng tới MTTQ Việt Nam cơ quan chủ quản báo Đại Đoàn Kết, Hội Nhà báo Việt Nam, Thanh tra Chính phủ, Ban Tuyên giáo Trung ương kính đề nghị các cơ quan này: có biện pháp bảo vệ nhà báo Nguyễn Mạnh Thắng đang bị  TBT Đinh Đức Lập trù dập...


Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập- Tự do- Hạnh phúc
           Hà Nội ngày 23 tháng 7 năm 2012

ĐƠN TỐ CÁO VÀ ĐỀ NGHỊ BẢO VỆ KHẨN CẤP
(LẦN 2)

Kính gửi:  - Đảng ủy Khối các cơ quan Trung ương
                  - Đảng đoàn – Ban Thường trực - Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy cơ quan
                    UBTƯMTTQ Việt Nam
                  - Ban Tuyên giáo Trung ương
                  - Bộ Thông tin – Truyền thông
                  - Tổng liên đoàn lao động Việt Nam
                  - Ban Thường vụ Công đoàn UBTƯMTTQ Việt Nam
                  - Ban Tuyên giáo - Ban Tổ chức Cán bộ UBTƯMTTQ Việt Nam
                  - Cục Báo chí
                  - Hội Nhà báo Việt Nam
                  - A 87 – Bộ Công an
                  - A 83 – Bộ Công an
                  - Các cơ quan báo chí – Báo Người Cao Tuổi

Tôi là: Nguyễn Mạnh Thắng – Phó Trưởng Ban Ban Văn hóa – Nghệ thuật báo Đại Đoàn Kết; Ủy viên BCH Công đoàn báo Đại Đoàn Kết – Phụ trách Thanh tra nhân dân; điện thoại: 0989.138.567. email: tukhoiddk@gmail.com
Tôi xin được tố cáo, đề nghị khẩn cấp lên các đồng chí một việc sau:

Sáng 20/7/2012, tại cuộc họp cơ quan báo Đại Đoàn Kết, Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập đã tuyên bố: Chuyển công tác của tôi sang làm Phó ban Kỹ thuật Quản trị mạng ngay từ ngày 23/7/2012. Thứ hai, yêu cầu tôi viết giải trình về việc tại sao lại đọc và photo những bài của báo Người Cao Tuổi có những bài viết phản ánh tiêu cực của anh Nguyễn Xuân Huy, anh Lê Tự và cả chính Tổng biên tập Đinh Đức Lập cho người khác. Tôi đã phát biểu: Trong khi nhiều đơn tố cáo của tôi, trong đó có những đơn trực tiếp tố cáo Bí thư chi bộ Tổng biên tập Đinh Đức Lập chưa được giải quyết thì theo Luật Tố Cáo có hiệu lực từ 1/7/2012 do Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng ký thì anh Lập không có quyền trù dập tôi, kể cả chuyển công tác. Hơn nữa, Tổng biên tập không tuân thủ dân chủ cơ sở; không tạo điều kiện cho cán bộ phát huy khả năng, sở trường của mình. Cho nên, tôi không chuyển vị trí công tác kể cả khi Tổng biên tập ra Quyết định. Đề nghị anh Lập dừng ngay hành động vi phạm pháp luật. Còn về vấn đề thứ hai: Báo Người Cao Tuổi cũng như báo Đại Đoàn Kết và hàng trăm tờ báo khác là tờ báo của Đảng và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Báo Người Cao Tuổi không phải là một tờ báo phản động, và không được cấp phép. Đề nghị anh Lập không được thóa mạ báo Người Cao Tuổi. Tổng biên tập Đinh Đức Lập đã nói: Báo Người Cao Tuổi viết sai, cho đến giờ chưa có bằng chứng về việc anh Nguyễn Xuân Huy mạo danh Tiến sĩ và Cán bộ Cục Báo chí. Tôi trả lời: Báo Đại Đoàn Kết và Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam đã có công văn gửi báo Người Cao Tuổi nói việc này phải chờ cơ quan chức năng thẩm tra rõ sự việc. Vì vậy, lời anh Lập nói không phải là Kết luận. Nếu anh Lập cho rằng báo Người cao Tuổi viết sai, anh có thể yêu cầu báo Người cao Tuổi phải đính chính và có thể kiện ra tòa. Việc đọc báo là quyền công dân nên tôi không việc gì phải giải trình.
Chiều 20/7/2012, tôi đã gửi đơn tới các lãnh đạo Đảng đoàn, Ban Thường trực Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam. Tôi đã đưa đơn trực tiếp cho ông Nguyễn Anh Xuân – Phó Chủ nhiệm Ủy Ban kiểm tra Đảng ủy cơ quan Trung ương MTTQ Việt Nam. Ông Nguyễn Anh Xuân cho rằng: Chưa có chứng cứ vì anh Lập chưa ra Quyết định. Tôi nói: Sự việc cấp bách, tôi yêu cầu anh bảo vệ tôi ngay.
Tôi được biết, chiều 20/7/2012, Phó Chủ tịch Bùi Thị Thanh – Chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm tra Đảng ủy UBTƯMTTQ Việt Nam đã điện thoại cho anh Lập đề nghị hủy ngay việc điều chuyển công tác đối với tôi.
Thế nhưng, Tổng biên tập Đinh Đức Lập bất chấp tất cả, quyết nhắm mắt làm liều ra Quyết định ngay chiều 20/7/2012. Trắng trợn hơn, sáng 22/7/2012, anh Lập cho chị Lê Thị Thu Hương – phóng viên Ban Chuyên đề đi họp giao ban với tư cách Phụ trách Ban Văn hóa – Nghệ thuật báo Đại Đoàn Kết (tức là trước một ngày như Quyết định của anh Lập). Không biết nhân sự Lê Thị Thu Hương này đã được sự đồng ý của lãnh đạo Đảng đoàn, Ban Thường trực UBTƯMTTQ Việt Nam chưa?.
Là một cơ quan của Nhà nước Việt Nam thì phải chấp hành pháp luật của Việt Nam. Là một cán bộ của Ủy Ban Trung ương MTTQ Việt Nam thì phải chấp hành chỉ đạo của lãnh đạo UBTƯMTTQ Việt Nam. Tại sao lẽ phải hiển nhiên này lại không được thực hiện tại báo Đại Đoàn Kết?. Phải chăng anh Lập tin tưởng vào một ai đó che đỡ?. Bí thư chi bộ Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập đã coi thường pháp luật, coi báo Đại Đoàn Kết là một quốc gia riêng, tùy tiện thích làm trò gì thì làm. Anh Lập cũng đã coi thường Kết luận của Đảng đoàn MTTQ Việt Nam tháng 6/2012 do đích thân Phó Bí thư Vũ Trọng Kim – Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký ký. Kết luận nêu rõ: “Đối với đồng chí Đinh Quang Sơn, kế toán báo Đại Đoàn Kết, mặc dù chưa phát hiện sai sót, tiêu cực nhưng đồng chí Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết cần xem xét, điều chuyển công tác cho phù hợp”.
Việc điều chuyển kế toán Đinh Quang Quang Sơn – Phó Trưởng ban Kế hoạch Tài chính báo Đại Đoàn Kết (cháu ruột của Tổng Biên tập Đinh Đức Lập) là việc cần làm ngay, đề nghị Đảng đoàn nên quy định rõ thời hạn phải điều chuyển. Việc Đảng đoàn yêu cầu không làm lại đi làm điều vi phạm pháp luật, vi phạm Quy định Những điều Đảng viên không được làm thì quả là ngang ngược, chà đạp lên luật pháp, lên tập thể báo Đại Đoàn Kết và lên lãnh đạo UBTƯMTTQ Việt Nam.
Tôi đề nghị các đồng chí bảo vệ tôi, bảo vệ người tố cáo, và chỉ đạo Tổng biên tập Đinh Đức Lập ngay lập tức phải ra Quyết định hủy Quyết định vi phạm pháp luật điều chuyển công tác đối với tôi.
Nếu không xử lý thỏa đáng ngay, tôi sẽ tiếp tục có đơn lên cấp có thẩm quyền.
Kính đơn!
                                                            
                                                                                     Người viết đơn
   
                                                                                            Nguyễn Mạnh Thắng

----------------------------------------------------------------------------------
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập- Tự do- Hạnh phúc

Hà Nội ngày 22 tháng 7 năm 2012
ĐƠN TỐ CÁO   

(Bí thư mê tín)

Kính gửi:  - Ban Tuyên giáo Trung ương
                  - Đảng uỷ Khối các cơ quan Trung ương
                  - Bộ Thông tin Truyền thông
                  - Hội Nhà báo Việt Nam
                  - Đảng đoàn Uỷ Ban Trung ương MTTQ Việt Nam
                  - Ban Thường trực Uỷ Ban Trung ương MTTQ Việt Nam
                  - Uỷ Ban Kiểm tra Đảng uỷ cơ quan TƯMTTQ Việt Nam
                  - Báo chí

Tôi là cán bộ, phóng viên báo Đại Đoàn Kết xin được tố cáo lên các đồng chí một việc sau:
Thứ năm, ngày 19 tháng 7 năm 2012, từ 19 giờ đến 20 giờ 30, Bí thư chi bộ - Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập đã thực hiện hành vi mê tín, bày lễ linh đình trong phòng, ngoài sân cơ quan rồi mời thầy cúng, đốt vàng mã tại trụ sở báo Đại Đoàn Kết, địa chỉ 66 Bà Triệu, Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Một số cán bộ, nhân viên của báo đã phải phục vụ cho hành vi mê tín này.
Tôi đề nghị Đảng đoàn, Ban Thường trực Uỷ Ban Trung ương MTTQ Việt Nam sớm có hình thức kỷ luật nghiêm khắc Bí thư chi bộ - Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập về hành vi mê tín này để Nghị quyết Trung ương 4 và Điều 18 trong 19 điều của Quy định số 47-QÐ/TW về những điều đảng viên không được làm có hiệu lực tại Uỷ Ban Trung ương MTTQ Việt Nam, báo Đại Đoàn Kết.
Tôi đề nghị các đồng chí không được bao che cho hành vi mê tín này của Bí thư chi bộ - Tổng biên tập báo Đại Đoàn Kết Đinh Đức Lập. Nếu xử lý không thoả đáng, chúng tôi tiếp tục gửi đơn lên cấp có thẩm quyền.
Kính đơn!


                                                                     Người viết đơn
                                                                 Nguyễn Mạnh Thắng

Trung Quốc thực sự đã xâm lược Việt Nam

Nguyễn Hữu Quý


Cho dù né tránh dưới hình thức nào đi chăng nữa, người Việt Nam cũng như những ai trên toàn thế giới khi quan tâm đến Biển Đông (biển Nam Trung Hoa), đều thấy và chấp nhận một sự thật rằng: Trung Quốc đã thực sự xâm lược Việt Nam.
Ngay sau khi Quốc hội (QH) Việt Nam thông qua LUẬT BIỂN VIỆT NAM vào ngày21/6/2012, với số phiếu xem như là tuyệt đối, theo đó, ngay từ điều I, QH Việt Nam khẳng định: quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa và quần đảo khác thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán quốc gia của Việt Nam; thì ngay lập tức, như đã được lập trình sẵn, Trung Quốc đã có một loạt các hành động, không chỉ phản đối mà còn leo thang tiến hành chiến tranh xâm lược. Ta có thể kể qua các sự kiện chính sau:
- Ngày 21/6/2012 Trung Quốc bên cạnh phản đối LUẬT BIỂN VIỆT NAM, là hành động thành lập Thành phố cấp địa khu Tam Sa, bao gồm toàn bộ Biển Đông Việt Nam trong phạm vi “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc tự vẽ và công bố với thế giới vào năm 2009.
- Ngày 23/6, Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) thông báo chào thầu quốc tế đối với 9 khu vực trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam. Đây được xem là hành động “rao bán nhà hàng xóm” rất ngang ngược của Trung Quốc, bị rất nhiều nước trên thế giới phản đối.
- Ngày 26.6, Cơ quan Giám sát hàng hải (CMS) Trung Quốc điều động đội gồm 4 tàu hải giám rời căn cứ tại thành phố Nam Á thuộc đảo Hải Nam để thực hiện chuyến tuần tra trên Biển Đông (theo Học viện Nghiên cứu quốc phòng quốc gia Nhật Bản, tính đến hết năm 2011, CMS có khoảng 280 tàu Hải giám, trong đó gồm 27 chiếc trên 1.000 tấn và có 9 máy bay trực thăng, các tàu Hải giám được trang bị hệ thống định vị tiên tiến…).
- Ngày 13/7/2012 Trung Quốc đưa 30 “tàu đánh cá”, mà theo báo chí Trung Quốc thì đây là một trong những hoạt động đánh cá chung lớn nhất trong lịch sử tỉnh Hải Nam. Đội tàu cá này gồm một tàu hậu cần có trọng tải 3.000 tấn và 29 tàu cá trọng tải 140 tấn. Các tàu chia thành nhiều nhóm khác nhau khi tham gia vào hoạt động đánh cá rầm rộ kéo dài 20 ngày ở khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam; và đến ngày 16/7/2012, sau 3 ngày 3 đêm, đoàn tàu này đã có mặt tại đảo Chữ Thập, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
- Ngày 19/7/2012, Trung Quốc đưa tàu đổ bộ xuống khu vực Trường Sa, theo các báo đưa tin, thì đây là con tàu chở lính và thiết bị hậu cần Trung Quốc thuộc lớp Ngọc Đình, có số hiệu No. 934, mang theo 3 súng hạng nặng, cần cẩu và có bãi đỗ trực thăng. Máy bay hải quân Philippines đã chụp được hình con tàu ở khu vực Palawan.
- Tân Hoa xã ngày 20/7 dẫn các nguồn tin từ Bộ tư lệnh quân khu Quảng Châu cho hay Quân ủy Trung ương Trung Quốc đã phê chuẩn thành lập bộ chỉ huy quân đồn trú của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.
Đây có thể xem như hợp pháp hóa sự chiếm đóng về quân sự trên đảo đã và sẽ chiếm được trong tương lai.
- Ngày 21/7/2012, Trung Quốc tiến hành “bầu đại biểu Hội đồng nhân dân” ở Tam Sa, chính thức “hành chính hóa” toàn bộ phần Biển Đông trong phạm vi “đường lưỡi bò”.
Không sớm thì muộn, để thực hiện các mục tiêu của “đường lưỡi bò”, buộc Trung Quốc phải tiến hành chiến tranh xâm lược đối với quần đảo Trường Sa của Việt Nam, và nay, Trung Quốc thực sự đã và đang thực hiện chiến tranh xâm lược Việt Nam.
Mặc dù rất muốn chiếm đoạt Trường sa, nhưng Trung Quốc thực sự run sợ nếu thực hiện cuộc chiến với Việt Nam.
Nhận định trên đây nghe có vẻ rất vô lý, nhưng thực tế đúng là như vậy, bởi vì:
- Lịch sử hàng ngàn năm trong chiến tranh Trung-Việt đã chứng minh điều này, nghĩa là, trong cuộc chiến mở màn, thường là Trung Quốc giành phần thắng, vì trong tương quan lực lượng, Trung Quốc luôn bằng 15-20 lần so với Việt Nam, và Trung Quốc là nước luôn chủ động thực hiện chiến tranh xâm lược; ngược lại, kết thúc cuộc chiến, sự thảm bại bao giờ cũng giành cho phía Trung Quốc. Các bãi chiến trường như là: Chi Lăng, Tốt động, Chúc động, Đống Đa, Bạch Đằng, Hàm Tử v.v.. là mồ chôn xác giặc hiện vẫn còn in đậm dấu ấn lịch sử trên đất ViệtNam.
- Nếu cuộc chiến trên Biển Đông diễn ra, thì toàn bộ con đường vận chuyển trên Biển Đông, đây là tuyến đường biển xem như là mạch máu nuôi sống nền kinh tế Trung Quốc, khi đó sẽ bị Việt Nam khống chế, và theo đó, chiến tranh sẽ kéo dài, nền kinh tế Trung Quốc bị khủng hoảng, kéo theo là sự nổi dậy của nhân dân Trung Quốc và sẽ lật đổ chế độ cộng sản Trung Quốc.
- Mặc dù mấy năm gần đây, báo chí và dân cư mạng Trung Quốc rất hung hăng, tưởng như muốn “làm gỏi” Việt Nam, nhưng với vị trí địa hình chạy dọc theo phương Bắc-Nam của Việt Nam; quần đảo Trường Sa lại cách xa Trung Quốc hơn 1.000 km, nếu cuộc chiến Trung-Việt diễn ra, Trung Quốc sẽ lại nuốt hận như tiền nhân của họ đã phải nhiều lần cam chịu mà thôi.
Không quân Việt Nam sẽ là nỗi khiếp sợ cho bọn Trung Cộng xâm lược lần này
Không quân Việt Nam sẽ là nỗi khiếp sợ cho bọn Trung Cộng xâm lược lần này

Thế “tiến thoái lưỡng nan” của Việt Nam.
Trong lịch sử chống giặc phương Bắc, có thể nói, chưa bao giờ nhân dân Việt Nam run sợ, có chăng là chỉ có giai cấp thống trị tại Việt Nam run sợ mà thôi. Một số triều đại phong kiến trước đây, do muốn duy trì chế độ cai trị của mình đã phải cầu viện phương Bắc và đã bị nhân dân lật đổ cùng với việc đuổi giặc ngoại xâm như lịch sử đã ghi lại.
Hiện tại, lãnh đạo Việt Nam đang ở thế “tiến thoái lưỡng nan”; nếu không ra tay bảo vệ chủ quyền thì mặc nhiên chấp nhận hành động xâm lược của Trung Quốc, tạo tiếp một sự “đã rồi” như đối với Gạc Ma năm 1988; và nguy hiểm hơn, là cơ hội để Trung Quốc lấn tới đặt giàn khoan “Dầu khí Hải dương 981” vào trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam vào thời gian tới đây.
Ngược lại, chủ trương của Đảng cộng sản Việt Nam lại luôn cho rằng, “Việt Nam cần môi trường hòa bình, ổn định để phát triển”. Đó là một chủ trương không sai, vì hợp với xu thế của nhân loại hiện nay, tuy nhiên không thể cứ nắm chặt lấy nó là có được lá bùa thiêng để tránh khỏi cuộc chiến nằm ngoài ý mình, càng không thể chỉ đáp lại kẻ thù bằng những lời “tuyên bố” hoặc “thư từ ngoại giao” như đã diễn ra bao lâu nay chứ không có thêm những động thái cần kíp khác có tính chất nhà nước quan phương để chính thức tuyên cáo với quốc tế, làm cho quốc tế hiểu ta hơn và có thêm nhiều tiếng nói đồng tình với ta.
Tóm lại, do bị ràng buộc bởi “quan hệ 4 tốt và phương châm 16 chữ vàng”, Việt Nam hiện đang rất bất lợi trong bảo vệ chủ quyền đối với khu vực Trường Sa. Lịch sử Việt Nam hôm nay khiến ta chạnh lòng nghĩ đến thời kỳ Triều đình nhà Nguyễn sợ nhân dân ta hơn sợ thực dân Pháp, dẫn đến thành Hà Nội thất thủ (1882) và đưa đến cái chết của Tổng đốc Hoàng Diệu.
Có khác chăng là, với sự ngang ngược, bất chấp luật pháp và công ước quốc tế, Trung Quốc hiện đang “tứ bề thọ địch”, đây lại là một lợi thế vì chính nghĩa đã đứng về phía Việt Nam.
Mặc dù không ai muốn một cuộc chiến Trung-Việt sẽ xảy ra, nhưng có vẻ như định mệnh đã được sắp đặt. Bắc Kinh đang tự tin vào các yếu tố về “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” nằm trong tay họ, và vì vậy, rất có thể Trung Quốc sẽ ra tay đánh chiếm một số đảo của Việt Nam trong thời gian tới, kết hợp giải quyết các mâu thuẫn nội tại bên trong Trung Quốc trước Đại hội Đảng cộng sản Trung Quốc lần thứ 18, dự kiến diễn ra trong tháng 10 tới đây.
Có thể nói, đêm trước cho một cuộc chiến tranh Trung-Việt đã bắt đầu.
Câu hỏi được đặt ra là: Lực lượng nào sẽ lãnh đạo nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược lần này?
Tôi đồng ý với tác giả Lê Ngọc Thống, trong bài “Việt Nam trước diễn biến mới của khu vực”, đăng trên Viet-studies, ngày 22/7/2012, khi ở cuối bài, tác giả viết:
“Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng lòng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh tinh thần yêu nước thành một làn sóng nhấn chìm quân xâm lược? Nếu như bọn tham nhũng, “lợi ích nhóm” đã làm chao đảo kinh tế và lòng tin thì chúng chẳng ngại ngần gì bán nước để yên vị, hưởng lợi, vậy làm gì để diệt bọn chúng?… Câu trả lời dành cho lãnh đạo Việt Nam”.
22.7.2012
N.H.Q.

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Chừng nào Trung Quốc "Lật Ngửa Lá Bài"?




Trần Bình Nam


Một loạt diễn biến trong hai tháng 6 và 7, 2012 cho thấy quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam trở nên căng thẳng. Và bức tranh nói lên một điều: Trung Quốc tiếp tục tiến hành kế hoạch hòng buộc Việt Nam, khối Asean và Hoa Kỳ công nhận chủ quyền của họ trong Biển Ðông.

Trung Quốc tạo ra những căng thẳng vật chất trên Biển Ðông với Phi Luật Tân, như chiếm bãi cạn Scarborough, bắt bớ ngư dân Việt Nam đánh cá trong vùng Hoàng Sa... Và sau khi Việt Nam tiếp đón bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ tại Cam Ranh và ban hành Luật Biển, Trung Quốc bắt đầu tấn công bằng những đòn ảo như công khai mở những lô trên biển nằm trong vùng Ðặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone-EEZ) của Việt Nam, kêu các công ty khai thác dầu khí quốc tế đấu thầu.

Trung Quốc đi từng bước một cách có kế hoạch để dần dần lật ngửa con bài của họ là từ ngấm ngầm đến công khai chiếm đóng vùng biển nằm trong một hình chữ U (còn gọi là vùng biển hình Lưỡi Bò) phủ lên gần hết Biển Ðông do chính quyền Trung Quốc công bố lần đầu tiên năm 1933 và chính quyền Mao Trạch Ðông tu chính năm 1953.

Chưa ai quên cách đây đúng 4 năm khi Việt Nam cho mở hai lô biển và ký thầu với công ty dầu khí ExxonMobil của Hoa Kỳ: một lô nằm ngoài khơi hai tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi rộng 18,230 km vuông, và lô thứ hai cách Ðông Nam Vũng Tàu 440 km rộng 14,200 km2. Trung Quốc đã tìm cách ngăn chận bằng cách vận động và áp lực ExxonMobil bỏ thầu. Mặc dù chính phủ Hoa Kỳ tỏ ý không can dự, nhưng công ty ExxonMobil sợ mất quyền lợi làm ăn với Trung quốc ở những nơi khác nên tạm ngưng thầu.

Và bây giờ ngang ngược hơn, Trung Quốc bước qua một lằn ranh khác cho Công ty Khai thác Dầu khí Ngoài biển (China National Offshore Oil Corp - CNOOC) mở 9 lô cạnh nhau trong vùng EEZ của Việt Nam kêu gọi các hãng thầu quốc tế đấu thầu. Hai lô phía Bắc chỉ cách bờ biển tỉnh Bình Ðịnh 68 km. Bốn lô kế tiếp trải dài ngoài bờ biển tỉnh Phú Yên, Khánh Hòa và Phan Thiết. Ba lô còn lại chạy dài cho đến ngang tầm mũi Cà Mau. Tổng số 9 lô rộng 160,000 cây số vuông và ở độ sâu lý tưởng từ 300 mét đến 4000 mét.

Trước cao điểm này, ngày 21 tháng 6, Quốc Hội Việt Nam ban hành “Luật Biển” xác lập chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, và xác định quyền khai thác tài nguyên trong vùng EEZ. Trung Quốc trả đũa bằng sắc lệnh nâng cấp chính quyền cấp quận Tam Sa có trụ sở trên đảo Woodleys thuộc Hoàng Sa (được thành lập tháng 12, 2007) bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa lên cấp tỉnh.

Với bầu không khí căng thẳng hiện nay trên Biển Ðông, nhất là các khu Trung Quốc mở thầu nằm trong vùng EEZ 200 hải lý (370km) của Việt Nam không ai nghĩ có công ty quốc tế nào đấu thầu. Trung Quốc cũng biết vậy. Mục đích của Trung Quốc là cho Việt Nam và thế giới biết rằng Trung Quốc xem Luật Biển của Việt Nam hoàn toàn vô giá trị và không có tính pháp lý đối với Trung Quốc. Thứ hai là tính toán của Trung Quốc để làm cho thế giới (nhất là Hoa Kỳ) quen với ý niệm cái gì trong vùng đường “lưỡi bò” là của Trung Quốc.

Phản ứng của Việt Nam đã rất mạnh mẽ. Ngày 1 tháng 7 tại Sài Gòn và Hà Nội các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đã diễn ra rầm rộ. Hà Nội, mặc dù lo sợ các cuộc biểu tình của dân chúng biến thành phong trào chống đảng, công an Việt Nam lần này đã không giải tán các cuộc tuần hành phản đối và chỉ lo bảo vệ an ninh cho tòa đại sứ và sứ quán Trung Quốc theo đúng luật ngoại giao quốc tế. Trong khi đó Trung Quốc gởi thêm một hải đội vũ trang đến tăng cường an ninh trong vùng Trường Sa.

Tờ Global Times, một tờ báo Anh ngữ của Trung Quốc có lập trường bênh vực các chính sách đối ngoại của Trung Quốc trong một bài bình luận ngày 4 tháng 7 viết rằng Trung Quốc tuy cần thận trọng để giữ tư cách nước lớn (sic), nhưng thái độ của Việt Nam và Phi Luật Tân đều đáng bị trừng phạt.

Công ty CNOOC vừa tiết lộ rằng Trung Quốc sẽ đầu tư 32 tỉ Mỹ kim để khai thác 50 triệu tấn dầu khí trong Biển Ðông trong vòng 20 năm tới. Theo thống kê hiện nay vùng Biển Ðông có trữ lượng dầu hỏa dưới đáy biển cao thứ tư trên thế giới, sau Vịnh Mexico, vùng biển phía Tây Phi Châu và Brazil. Không có thống kê nào cho biết có bao nhiêu phần trăm dầu thô trong Biển Ðông nằm trong vùng EEZ của Việt Nam.

Khoan dầu ngoài biển đòi hỏi kỹ thuật cao. Trước đây chỉ có vài nước có khả năng khoan dầu ngoài biển như Anh, Na Uy, Hoa Kỳ... Nhưng mới đây Trung Quốc cũng đã chế tạo được dàn khoan dầu ngoài biển.

Trung Quốc có khả năng khoan dầu, nhưng Trung Quốc chỉ kêu thầu chứ không tự khoan. Không khác gì Trung Quốc có một lá bài tẩy còn sấp. Một câu hỏi cấp bách được đặt ra: Nếu Trung Quốc lật ngửa cây bài, ngang nhiên kéo dàn khoan đến khoan dầu trong 9 lô vừa mở thầu thì Việt Nam sẽ phản ứng ra sao? Ðây sẽ là hành động xâm lăng (không khác gì Trung Quốc xua quân đánh qua biên giới), Việt Nam không thể phản đối bằng ngoại giao hay biểu tình, mà phải dùng binh lực để bảo vệ bờ cõi.

Trung Quốc có chờ cơ hội đó để đánh Việt Nam một trận không? Hải Quân Việt Nam có đủ sức nghênh chiến không. Việt Nam có đủ sức buộc Trung Quốc rút dàn khoan ra khỏi vùng Ðặc quyền Kinh tế mình không ? Và nếu không cái gì sẽ xẩy ra? Vấn nạn này không phải chỉ là vấn nạn riêng của chính quyền Việt Nam mà còn là một vấn nạn quốc tế liên quan đến Hoa Kỳ. Ngồi yên để Trung Quốc làm mưa gió trên Biển Ðông, hay hành động đều có những hệ lụy to lớn đối với Hoa Kỳ và nền hòa bình thế giới.

Trước tình hình căng thẳng này, ngày 14 tháng 7 vừa qua, Tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam dẫn đầu một phái đoàn chuyên viên Việt Nam đi Hoa Kỳ (chính thức nói là) để thảo luận về đạn và mìn còn lại tại Việt Nam sau chiến tranh. Chuyến đi dự trù 10 ngày,và phái đoàn của ông Vịnh sẽ làm việc với viên chức Bộ Quốc Phòng, bộ Ngoại Giao, Bộ Lao Ðộng Hoa Kỳ và sẽ gặp gỡ trao đổi với các dân biểu và nghị sĩ Hoa Kỳ.

Trong lúc tình hình Biển Ðông dầu sôi lửa bỏng mà một nhân vật then chốt về an ninh quốc gia như Tướng Nguyễn Chí Vịnh đi Hoa Kỳ để bàn về chuyện “đạn, mìn” còn sót lại của một trận chiến tranh chấm dứt cách đây 37 năm là một chuyện buồn cười. Biết đâu Tướng Vịnh đi Hoa Kỳ để cùng với giới chức quốc phòng Hoa Kỳ trao đổi về một đáp án quân sự và ngoại giao trong trường hợp Trung Quốc lật ngửa lá bài.

Trung Quốc sẽ phải tính toán kỹ trước khi lật ngửa lá bài. Hậu quả của nó sẽ có một tầm quan trọng ngoài dự kiến. Trong thế tương quan về hải lực hiện nay giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ có lẽ Trung Quốc sẽ chưa liều lật ngửa lá bài.

Nhưng 10 hay 20 năm nữa lại là một vấn đề khác. Trong thời gian đó Việt Nam phải làm gì? Ðáp án thì có nhiều. Nhưng quan trọng nhất là chính quyền phải biết huy động nội lực chống xâm lăng của toàn dân.

Trần Bình Nam
22 tháng 7, 2012

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

GOOGLE MAPS ĐÃ XOÁ ĐƯỜNG LƯỠI BÒ



THÔNG CÁO BÁO CHÍ
Ngày 18 tháng 7 năm 2012

Kết quả kiến nghị yêu cầu công ty Google xóa Đường Lưỡi Bò
và tên "Trung Hoa" bên cạnh tên Hoàng Sa và Trường Sa trên Google Maps



Kính thưa quý đồng bào trên toàn thế giới:

Cuộc vận động của chúng ta đã thành công!

Để nắm rõ tình hình, chúng tôi xin sơ lược về Google Maps. Đây là một ứng dụng và kỹ thuật về dịch vụ bản đồ trên Internet của công ty Google. Ngoài bản quốc tế bằng tiếng Anh, Google có hai phiên bản Google Maps bằng tiếng Trung Hoa. Một phiên bản có trụ sở đặt ở Hồng Kông và bản kia, gọi là Google Ditu, được đặt tại Trung Hoa lục địa.

Trước cuộc vận động, hai phiên bản tiếng Trung Hoa đều có Đường Lưỡi Bò, cả 3 phiên bản đều ghi tên Trung Hoa bên cạnh tên Hoàng Sa và Trường Sa khi truy cập tên các quần đảo này trên các dịch vụ bản đồ đó. Hiện nay, sau cuộc vận động, Google đã lắng nghe sự lên tiếng của đồng bào:

• Đường Lưỡi Bò đã bị xóa bỏ trên phiên bản tiếng Trung Hoa đặt ở Hồng Kông.

• Tên “Trung Hoa” đã bị xóa bỏ khi truy cập tên Hoàng Sa và Trường Sa trên tất cả các phiên bản.

• Đường Lưỡi Bò vẫn còn hiện diện trên phiên bản Google Ditu đặt tại Trung Hoa lục địa vì phiên bản này nằm trong sự kiểm soát của chính quyền Trung Hoa, theo giải thích của Google. Đó là lý do tại sao lại có hai phiên bản tiếng Trung Hoa. Xin được nhắc ở đây về xung đột biên giới giữa Ấn Độ và Trung Hoa, trong phiên bản ở Trung Hoa lục địa thì phần ranh giới tranh chấp được ghi theo sự khống chế của chính quyền Trung Hoa nhưng các phiên bản khác thì không.

Cuộc vận động thành công là nhờ sự lên tiếng của đồng bào, bloggers, các cơ quan truyền thông, và đặc biệt là một số trí thức và nhân sĩ đã gửi thư cho công ty Google trước đó.

Trân trọng kính chào và cám ơn quý vị,

Kiều Anh
Ban Điều Hành
Nguyễn Thái Học Foundation
nthf@nguyenthaihocfoundation.org
www.nguyenthaihocfoundation.org

Đính kèm:





CHỦ NGHĨA DÂN TỘC LÀNH MẠNH


  
Tống Văn Công
Mấy hôm nay, truyền thông của khu vực và cả thế giới sôi nổi bình luận về sự kiện hội nghị ASEAN ở Phnom Penh không ra được tuyên bố chung. Có 3 chủ đề nổi bật: Một là Trung Quốc cao giọng cho rằng đây là thắng lợi của họ; họ cám ơn nước chủ nhà đã “bảo vệ lợi ích cốt lỏi” của Trung Quốc. 
Tuy nhiên, một nhà nghiên cứu uyên thâm về Châu Á lại cho rằng, Trung Quốc chỉ thắng về chiến thuật, nhưng sẽ thất bại chiến lược. Bởi vì họ đã làm cho nhiều nước lo ngại, đang tìm mọi cách để chống lại. Hai là, có phải Việt Nam bị thất bại? Các nhà bình luận sáng suốt có ý kiến ngược lại: Tính chính đáng về lịch sử và về pháp lý, cùng với quan điểm chủ trương xử lý tranh chấp bằng thương lượng hòa bình của Việt Nam đã thu phục tình cảm của cộng đồng quốc tế. Đó chính là sức mạnh to lớn sẽ giúp Việt Nam giành thắng lợi cuối cùng. Ba là lợi ích dân tộc đã khiến nước chủ nhà đặt lợi ích quốc gia mình lên trên khối thống nhất ASEAN. Dư luận rất đông đảo kể cả của những nước không có quyền lợi trực tiếp ở Biển Đông cũng chê trách cho đó là sự thiển cận, ích kỷ. Cả ba chủ đề kể trên đều cho thấy sự chi phối của chủ nghĩa dân tộc. Vậy lấy gì để phân định chân lý đây?
Từ lâu, nhân loại đã phân biệt chủ nghĩa dân tộc lành mạnh với chủ nghĩa dân tộc sô vanh (Ph. Nicolas Chauvin). Chủ nghĩa dân tộc lành mạnh bảo vệ lợi ích của dân tộc mình, nhưng không theo nước mạnh, lấn át nước yếu. Chủ nghĩa dân tộc lành mạnh giúp cho các dân tộc chọn liên minh đúng đắn với những quốc gia tiến bộ của thời đại, khởi đầu có thể yếu thế, nhưng dần dần lớn mạnh và cuối cùng giành được thắng lợi. 
Ngược lại, chủ nghĩa dân tộc sô vanh khuyến khích chạy theo lợi ích hẹp hòi, sẵn sàng tước đoạt lợi ích của các dân tộc khác, chụp giật lợi ích trước mắt, nhưng cuối cùng sẽ thua thiệt thảm hại. Nhân loại đã ghi nhận sự thắng thua như vậy trong suốt hàng ngàn năm lịch sử, cuối cùng là ở cuộc thế chiến thứ hai với kết cục thảm bại của phe trục. Lịch sử ba nước Đông Dương cũng có những chứng minh vô cùng sinh động về sức mạnh của chủ nghĩa dân tộc lành mạnh và tác hại khủng khiếp của chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi. Trong khi quân Nhật tràn vào đè bẹp chính quyền thực dân Pháp và tiến đánh như chẻ tre cả Trung Quốc và các nước Đông Nam Á, thì Việt Nam trong tình trạng “một cổ hai tròng” vẫn “gan góc đứng về phe đồng minh chống phát xít mấy năm nay”. Chủ nghĩa dân tộc lành mạnh đã cho ta nhãn quan sáng suốt để chọn đúng đồng minh chính nghĩa. Suốt gần nửa thế kỷ chúng ta chẳng những giành độc lập cho dân tộc mình mà còn đem xương máu giúp Campuchia, Lào giành độc lập, đặc biệt đã giúp nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng.
Mấy hôm nay, dù rất lấy làm tiếc, nhưng Việt Nam vẫn cố gắng không gây sứt mẻ tình cảm với Campuchia, người bạn mà mình từng hy sinh xương máu vì nhau. Có lẽ qua dư luận của khu vực và thế giới đã đủ làm cho các bạn Campuchia giật mình, nhớ lại bài học chưa xa: Ai là kẻ nuôi dưỡng, hỗ trợ, xui giục Khơ me đỏ thi hành chính sách đối nội diệt chủng, chém giết không ghê tay đồng bào mình; đối ngoại chống Việt Nam, người bạn chung chiến hào chống thực dân, đế quốc? Kịch bản của kẻ ấy hôm nay có khéo léo hơn, nhưng bản chất thì vẫn là kích thích lợi ích dân tộc hẹp hòi. Báo The Nation (Thái Lan) cho rằng, “sớm hay muộn Campuchia cũng sẽ nhận ra rằng hành động của nước này đã hủy hoại lòng tin của khối ASEAN” và “nó cũng phương hại đến nổ lực của Campuchia giành chiếc ghế không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc vào năm tới”. Đó là cái hại dễ thấy ngay, còn nếu nhìn sâu vào bản chất của hai bên: cậy mạnh hiếp yếu, bảo vệ chủ quyền và bành trướng xâm lược; ngang ngược áp đặt và tôn trọng luật pháp… thì sẽ thấy chính nghĩa và phi nghĩa rất rạch ròi. Và lịch sử chưa bao giờ cho phép ai nhập bọn với kẻ phi nghĩa mà được an toàn ! 

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

"Cam Dai Bay"


“Cấm đái bậy”

Tác giả: T/S ALAN PHAN, CHỦ TỊCH QUỸ ĐẦU TƯ VIASA

Cái hành động nhỏ nhặt nhanh chóng tạo nên một tư duy mới và nhiều kế hoạch bổ sung khác tiếp tục nối đuôi. Càng “làm” nhiều, càng khiến chúng trở thành thói quen hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng.

Con rắn không thay được da phải chết. Những đầu óc không chịu cởi mở thay đổi sẽ ngừng hoạt động. – Friedrich Nietzsche.

Cách đây vài tháng, một chuyện cười được phổ biến quanh vòng các nhà ngoại giao sống ở Hà Nội và tôi được nghe lại từ một quan chức cao cấp Việt. Một du khách Anh hỏi một hướng dẫn viên du lịch,” Chúng tôi đã đi thăm Vịnh Hạ Long (Ha Long Bay), Vịnh Cam Ranh (Cam Ranh Bay)… Một vịnh khác tôi thấy quảng cáo khắp xứ này, chắc phải hấp dẫn lắm, chúng tôi muốn tới Cam Dai Bay.”

Chúng tôi cười một chút, nhưng tôi không biết nghe xong, ông có thấy chút hổ thẹn. Một dấu ấn có thể nhiều hơn các biểu ngữ vinh danh tổ quốc, anh hùng, thành tích…lại là ba chữ đơn giản, “cấm đái bậy”.


Tại New York vào thập niên 1970′s, lối quản trị hành chính của các thị trưởng phe khuynh tả đảng Dân Chủ như Lindsay, Koch…khiến tỷ lệ tội ác công cộng như trộm cướp, giết người, mại dâm…tăng mạnh. Khu Times Square (Công Trường Thời Đại) nổi danh không còn bóng du khách vì đây là trung tâm ổ chứa các tệ nạn về đêm. Kinh tế khủng hoảng, ngân sách lãng phí với các chương trình mị dân. Các ông thị trưởng “siêu tiến bộ” này, cho rằng phần lớn tội phạm là những dân da đen nghèo khó, phải cứu giúp và giáo dục thay vì trừng phạt. Người giàu chạy trốn khỏi thành phố, vì thuế lợi tức và kinh doanh lên rất cao và tội ác càng ngày càng gia tăng, khiến cho ngân sách càng thêm hao hụt.

Kết quả là New York gần tuyên bố phá sản vào năm 1975, phải nộp đơn xin chính phủ liên bang cứu viện và Tổng Thống Ford trả lới với câu nói bất hủ,” Drop Dead” (Chết cho rồi).

Cử tri quay bầu cho đảng Cộng Hòa và thị trưởng Rudy Giuliani hứa sẽ quét sạch mọi rác rưởi cho xã hội. Chương trình của ông bắt đầu bằng một bước rất nhỏ: dẹp sạch bọn lau cửa kính xe hơi.

Khoảng 10 năm trước đó, các trẻ em nghèo New York nghĩ ra một cách kiếm tiền lẻ khá công hiệu. Tại vài ngã tư nơi hay xẩy ra nạn kẹt xe, các em xin tài xế cho lau chùi kính xe để đổi lấy một hai đô la tiền “tip”. Phần lớn không ai từ chối lời mời dễ thương này từ các khuôn mặt ngây thơ và cũng vì số tiền quá bé.

Thấy các em làm ăn được, bọn tội phạm nhẩy vào kinh doanh theo bình diện lớn. Các tay đầu gấu được trải khắp thành phố tại mọi ngã tư và gần như đòi tiền mãi lộ mọi tài xế. Trước khi tài xế có dịp phản ứng, chúng xịt loại thuốc chùi nhiều bọt xà phòng xóa hẳn tầm nhìn. Bạn nào không trả 5 đô la (hay hơn nữa cho các siêu xe) phải tự leo xuống lau chùi cửa kính, gây nạn kẹt xe khủng khiếp. Bạn nào phàn nàn có thể bị ăn đòn tại chỗ hay xe bị cào xấy trướt. Chính quyền không can thiệp vì đây là nhóm cử tri “nghèo” cần được xã hội giúp đỡ.

Guiliano diệt trừ bọn “lau kính xe” không nhân nhượng. Chỉ trong 3 ngày khi ông nhậm chức, New York không còn bóng dáng một tên lau kính xe nào, kể cả trẻ em. Đây là một thông điệp ngắn gọn và hữu hiệu. “Chúng tôi không chấp nhận một tệ nạn xã hội nào, dù nhỏ nhoi.” Một thông điệp không hề loan truyền qua các mạng truyền thông hay biểu ngữ, mà bằng “hành động” thực tế, dứt khoát và nhanh chóng. Khỏi cần phải nói thêm là sau đó, New York trở lại với vị trí “Ông Hoàng của các thành phố Mỹ”. Kinh doanh bộc phát tạo thanh khoản cho ngân sách, tội phạm đi xuống vì pháp luật nghiêm khắc, người giàu và du khách nườm nượt quay lại… tất cả vì New York lại trở nên một vùng đất lành, nơi đáng sống.

Cách đây 20 năm, sức khỏe của tôi cũng suy sụp tệ hại. Như nhiều đứa trẻ khác ở Việt Nam, thói quen đánh răng của tôi từ giáo dục gia đình và xã hội là một lần vào buổi sáng khi thức dậy. Khi gặp người đẹp hay dự các buổi họp quan trọng, tôi nhai thêm miếng “gum” bạc hà cho thơm miệng. Cho đến một ngày khi tôi đọc một bài viết là vi khuẩn trong răng thực sự là nguồn gốc của mọi loại bệnh tật, kể cả bệnh tim mạch. Sống hơn 40 năm, chẳng bác sĩ nào nói với tôi điều này.

Từ hôm đó, tôi luôn luôn đánh răng sau mỗi lần ăn, dù ăn nhiều hay ít. Thói quen nhỏ nhặt này cải thiện sức khỏe tôi thấy rõ. Từ bước đầu đơn giản đó, tôi bắt đầu chú ý đến các kiến thức về sức khỏe nhiều hơn, từ cách ăn uống rau củ, tập thể dục đến cách tập thở và ngồi thiền. Tôi hãnh diện mà nói, 20 năm nay, tôi ít bệnh hoạn hơn 40 năm trước đó.

Cái hành động nhỏ nhặt nhanh chóng tạo nên một tư duy mới và nhiều kế hoạch bổ sung khác tiếp tục nối đuôi. Càng “làm” nhiều, càng khiến chúng trở thành thói quen hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng.

Môi trường vệ sinh ở Singapore có thể coi là sạch nhất thế giới. Tất cả bắt đầu bằng một lệnh cấm khạc nhổ, vất rác bừa bãi…nơi công cộng của chính quyền Lý Quang Diệu vào năm 1968. Người dân Singapore đã tập thói quen này khi biết rằng cảnh sát Singapore rất quyết liệt trong việc thực thi luật này (phạt đến 100 đô la Sing khi vất tàn thuốc bậy).  Cũng gốc người Tàu, nhưng dân Singapore hành xử khác hẳn người Tàu Trung Quốc, dù nơi công cộng hay chốn riêng tư.

Nguồn gốc của văn minh và văn hóa của một cá nhân hay một dân tộc bắt đầu từ những quyết định nhỏ nhặt và đơn giản. Nhiều bạn hỏi nếu tôi “được” tư vấn các nhà lãnh đạo thì tôi sẽ khuyên họ làm gì? (thực tình, ngày mà tôi được mời tư vấn thì ngày đó chắc là ngày sau cùng của trận Thế Chiến Thứ Ba). Tuy nhiên, nếu chuyện khó tin này hiện thực, tôi sẽ nói là các bác hãy ra một lệnh trong ngày đầu tiên nhậm chức là ” tên nào đái bậy hay xả rác bậy sẽ bị nhốt 3 ngày tù”. Và nghiêm chỉnh thực thi luật pháp không nhân nhượng, dù người vi phạm là vợ chồng hay con cháu yêu quý của các bác.

Khi bỏ tù những tên đái bậy trên đất đai đường phố, người dân sẽ hiểu là các bác cũng sẵn sàng bỏ tù những tên đái bậy trên nền kinh tế và tài chính xứ này.

Tổng biên tập


Đúng một tuần sau khi tôi gởi bức tâm thư đề ngày 17/6/2012 lên các vị lãnh đạo UBTƯMTTQVN nói về một số tình hình đáng lo ngại ở báo Đại Đoàn Kết có liên quan tới trách nhiệm cá nhân của Tổng biên tập Đinh Đức Lập thì anh Bá Tân có bài viết bình luận về vai trò, trách nhiệm và đạo đức công vụ của người tổng biên tập.

Anh Bá Tân là một trong những đồng nghiệp ở báo Đại Đoàn Kết mà tôi hết sức quý trọng. Anh có phẩm chất của một nhà báo chân chính, luôn nhìn thẳng vào sự thật và khi cần thiết biết nói ra sự thật đó đúng lúc, đúng chỗ, cũng như hành động kiên quyết để bảo vệ lẽ phải mà không hề e ngại mình có bị làm sao hay không.

Anh nói chính xác: “Phải là nhà báo mới có thể trở thành tổng biên tập. Thời nay, điều đó không những đương nhiên mà còn là nguyên tắc do Đảng quy định”.

Tuy vậy anh vẫn nhìn thấy một thực tế đau lòng đã và đang diễn ra làm loạn nghề báo cũng như nhiều cơ quan báo chí, trong đó có báo Đại Đoàn Kết: “Sự đời không chỉ có đại lộ thẳng băng mà còn những đường vòng ngoắt ngoéo. Sẽ là ngây thơ nếu quá tin chính ngạch mà quên tiểu ngạch. Tới đích tổng biên tập bằng đại lộ thẳng băng. Trở thành người đứng đầu bằng con đường chính ngạch. Cái đích ấy vẫn có người tìm đến bằng cách lọ mọ mày mò theo đường vòng ngoắt ngoéo. Chính ngạch bị loại, họ chuyển sang tiến thân bằng tiểu ngạch. Trở thành người đứng đầu kiểu đó, tránh sao được nội bộ loạn khẩu, rối tâm”.

Xin chia sẻ với quý vị bài viết của nhà báo Bá Tân dưới đây trên Nguyễn Thông Blog:


BÁ TÂN
  
Tôi đọc bài của Xuân Ba trên báo Tiền Phong, đúng dịp 21.6. Bài viết giúp tôi hiểu thêm những tổng biên tập một thời làm rạng danh báo chí Việt Nam. Đó là những tổng biên tập đáng được lưu danh cùng thời gian.

Bài của nhà báo Xuân Ba gợi ý cho tôi viết cái gì đó về tổng biên tập. Tôi có những bạn và người quen đã từng và đang là tổng biên tập. Cuộc đời cầm bút của tôi đã từng chinh chiến với gần 10 tổng biên tập ở những cơ quan báo chí khác nhau. Có người tôi coi như là người anh. Có người làm và chơi với nhau đúng nghĩa là bạn. Có người là đồng chí. Có người như là …

Con đường nào dẫn đến ngôi vị tổng biên tập?

Tổng biên tập tồn tại theo kiểu gì?

Phải là nhà báo mới có thể trở thành tổng biên tập. Thời nay, điều đó không những đương nhiên mà còn là nguyên tắc do đảng quy định. Có một thời, cách đây khá lâu, ai đó vẫn có chân trong ban biên tập mà chưa có thẻ nhà báo. Thời ấy không những bao cấp kinh tế mà còn bao cấp cả về chính trị. Lớp trẻ bây giờ nghe nói đến bao cấp, họ ngơ ngác như là nghe kể chuyện Phạm Tuân bay vào vũ trụ.

Tài năng, đức độ là đôi chân đưa nhà báo đi tới ngôi vị tổng biên tập. Đó là con đường chính thống, là đại lộ, là chính ngạch. Từ con đường ấy đi lên, những người như vậy, được đồng nghiệp tâm phục, khẩu phục. Có được người đứng đầu như thế là phúc lớn cho cả tờ báo. Tổng biên tập thật sự xứng đáng người đứng đầu, nội bộ cơ quan có được môi trường chơi với nhau cũng đẹp, làm với nhau cũng hay. Ở đó không có hành vi đối phó, người ta sống và làm việc tận tâm, trung thực. Tài, đức là tố chất gắn kết người ta với nhau suốt cả cuộc đời. Quyền lực mệnh lệnh chỉ là thứ bột bôi dán tạm bợ, có thể lìa tách bất cứ lúc nào. Người có tài, có đức thu phục cấp dưới bằng tình, bằng tâm chứ không ỷ vào quyền lực mệnh lệnh.

Sự đời không chỉ có đại lộ thẳng băng mà còn những đường vòng ngoắt ngoéo. Sẽ là ngây thơ nếu quá tin chính ngạch mà quên tiểu ngạch. Tới đích tổng biên tập bằng đại lộ thẳng băng. Trở thành người đứng đầu bằng con đường chính ngạch. Cái đích ấy vẫn có người tìm đến bằng cách lọ mọ mày mò theo đường vòng ngoắt ngoéo. Chính ngạch bị loại, họ chuyển sang tiến thân bằng tiểu ngạch. Trở thành người đứng đầu kiểu đó, tránh sao được nội bộ loạn khẩu, rối tâm.

Người ta ví tờ báo như là một con thuyền. Đội ngũ phóng viên là thủy thủ. Tổng biên tập giữ vai trò thuyền trưởng. Nghe thoáng qua ví von ấy tưởng là hay nhưng ở đây có sự khác biệt như lửa với nước. Thuyền lưu hành trên đại dương, chẳng may gặp giông tố ập đến, chỉ cần thuyền trưởng ú ớ trong chốc lát, con thuyền có thể tan nát vùi sâu đáy biển. Vô phúc cho một tờ báo gặp phải người cầm đầu không xứng đáng đứng đầu, con thuyền ấy không bị nhấn chìm, vẫn cứ ngắc ngoải dập dềnh kéo theo sự rã rời của một dàn thủy thủ. Giông tố trời đất là khách quan, công bằng hơn, triệt để hơn. Giông tố trời đất không có ưu ái cho những người ngồi ghế thuyền trưởng không xứng đáng làm thuyền trưởng. Giông tố cuộc đời kỳ quặc lắm. Thuyền trưởng tài ba có thể bị nhấn chìm. Kẻ bất tài có khi lại vật vờ nổi lên cùng bèo bọt. Khác nhau chế độ chính trị nhưng đã là nhà nước đều phải dùng ngân sách chuẩn bị cơ sở vật chất phòng chống thiên tai. Có một bộ phận, không phải dân thường, đầu tư tiền bạc cùng với mưu ma chước quỷ tạo ra giông tố cuộc đời để trục lợi.

Tổng biên tập là một loại công việc trong nghề làm báo. Xét về danh tiếng và giá trị, tổng biên tập như là một thứ hàng hóa. Đồng nghiệp và dư luận xã hội định giá như thế nào là hoàn toàn tùy thuộc nghề và người của tổng biên tập.

Bá Tân